Que sera sera
Showing posts with label Personal. Show all posts
Showing posts with label Personal. Show all posts

Sunday, October 2

Hết ngày chủ nhật với croissant

Mình làm gì khi mình xì chét? Mình nói chuyện với Papa, mình đi ăn với bạn bè...
Nhưng Papa "công tác" xa và lâu. Bạn bè mình không có  cũng ở xa tít tắp. Vậy thì đành quay trở về với cách giải stress dễ dàng ít đòi hỏi nhất của mình, đó là nấu đồ ăn. Nhưng dạo này không biết nấu gì cả, mà lại còn vào blog của một số người thích làm bánh. Nên quyết định sẽ đi ngược lại với thói quen. Làm bánh thay vì nấu ăn.

Mình rất ít khi làm bánh. Có lẽ 2,3 lần là cùng. Không tính những lần mua 1 hộp nguyên liệu sẵn trong Meijer về làm bánh sinh nhật cho 1 số người nha, vì mình ko xem đó là real cooking. Mình không thích làm bánh vì 2 lý do. Thứ nhất là nó đòi hỏi sự chi ly. Cân đo đong đếm phải thật chính xác và từng công đoạn phải thật tỉ mĩ. Mình không phài là đứa thích follow instruction cũng như tỉ mẫn từng bước một. Mình thích free! Cho nên mình làm bánh ít khi nào theo công thức > ít khi nào được thành phẩm như người ta. Lý do thứ hai và cũng là quan trọng nhất là mình không thích ăn ngọt. Làm ra mà không ăn thì ăn đòn à?

Croissant thì khác. Nó không quá ngọt, và có thể kẹp ham hay xúc xích ăn mặn cũng được. Chỉ có điều để làm croissant ngon thì phải dùng nhiều bơ lắm. Mà phải là bơ thật - tức là bơ từ sữa 80% fat đó. Béo lắm ạ. Làm thì cực công mà ăn thì nhín từng chút. Nếu cứ bốc lủm cho bằng hết cho bỏ công thì lại hại vòng bụng. Mà vòng bụng mình thì cũng chả nhỏ nhắn gì cho cam.

Mình dùng công thức nóng. Tức là không có bỏ bột vào tủ lạnh 3 lần x 30 phút cho bơ cứng lại. Cứ quét bơ mềm, xếp lớp, cán, quết bơ tiếp và cán tiếp. Nhưng vì vậy nên bơ ko đều. Nói chung là không ok lắm, chỉ được cái mã thôi. Nhưng với 1 đứa ko thích baking như mình thì coi như 8đ vậy. Làm ẩu vậy mà cũng mất 1 ngày. Tâm trí dồn vào mẻ bánh nên quên hết những thứ khác. Không buồn, không vui, không gì cả. Lặng và lạnh.

Hai tháng trở lại đây mình bình tĩnh đến lạ thường. Không loi cho lo lắng freak out như những lần khác. Nhưng mình biết bên trong mình có 1 con nhỏ khác đang run lẩy bẩy và chỉ cần một ngón tay đẩy nhẹ thôi là nó sẽ khụy ngay tức khắc. Mình không hiểu sao mình có thể mở miệng giải thích rất là lý trí là mọi chuyện xảy ra như vậy là có lý do, và nói về vô thường dể tự an ủi, nhưng bên trong thì lại freak out như vậy.

Những cái gì mình hỏi về tập cũng được trả lời không khả quan lắm. Giấc mơ công phu thì chỉ có tí xíu công phu. Papa còn nói là mình chưa quen gặp khó khăn. :D. Con không biết nói gì đây Papa ơi. Con thấy 22 năm là nhiều rồi mà còn chưa quen được sao? Con không biết còn phải chịu đựng khó khăn bao lâu nữa Ba ơi.

Mình nhớ Papa nói là  mình hết sợ bị bỏ rơi rồi, hết cô đơn rồi. Nhưng nhiều lúc nhìn ra xung quanh chỉ có bốn bức tường. Mình chỉ ngồi im, nhưng bên trong có 1 con nhỏ đang run rẩy lên vì sợ hãi.

Thursday, September 22

Ma('t xanh lai roi

happy dance, happy dance
lac mong, lac mong

Dear self,

I do not like how you are acting and feeling right now.
Be fair.
But I cant understand how it is so very hard to listen to certain people talk even though it is about some interesting topic on meditation that you may be very interested in.
That is not good and you are missing out.
So, this is a mental and physical note for you to keep working on it. Drop your judgment and iffy feeling. Be prepared for March.

Tuesday, September 20

Lang mang

Dạo này cứ ăn no là buồn ngủ. Rảnh tí là buồn ngủ. Đi làm là buồn ngủ. Buồn ngủ tất tần tật. Nhưng ngủ xong vẫn thấy mệt mỏi.
Có hôm qua, về ăn xong là leo lên ngủ, gần 12 tiếng. Tay cầm chày vẫn ko rớt. Mắt sáng long lanh. Thấy khỏe.
Vô diễn đàn đọc câu Papa viết thấy nó ngang. Quê. Hem đuổi cái cảm giác đó đi được. Làm sao để vui số 10 đây? Làm sao đây?
Nghe giọng Papa rè rè, yếu yếu. Buồn. Không biết phải làm sao.
Đọc 1 câu chuyện về ông lão ở Chongqing, TQ khắc cầu thang 6000 bậc cho bà lão đi vì sợ bà trượt té trên đường núi mà tim nó thổn thức.Link đây
Đó là tình yêu phải ko ta? Hay sự hy sinh? Hay cái gì đó mà mình ko biết bao giờ?

Có những nơi đã rất quen thuộc nhưng đến hôm nay thì mới nhận ra chỗ đó không còn là của mình nữa. Thứ tự đồ vật vẫn được xắp xếp y như vậy, chỉ có thêm 1 vài món đồ khác. Nhưng cảm giác nói cho mình biết không khí đã thay đổi hoàn toàn rồi.

Nếu gối có thể tỏa ra hơi ấm của con người mà mùi da thịt của con người thì tối nay ôm gối ngủ chắc ngon lắm. Mình chỉ cần vậy thôi, ko hơn nữa.

Monday, September 5

Chập chững

Tối qua tập, chưa lần nào tập xong mà lại mệt và xuống sức như vậy. Chắc nếu lấy kiếng soi cái mặt mo của mình thì nó xanh lè thiệt quá!

Saturday, September 3

我真係當妳似親人

Do you understand?

Haizzzz

But maybe you have stopped reading for a long time.

Friday, September 2

Hơi buồn tí thôi

Có một bài hát mình rất thích, lời bài hát có một câu thế này "yêu quá biến người yêu thành người nhà", tức là thành người thân luôn và đương nhiên là không có tình yêu nữa. Còn mình, hình như mình toàn biến người yêu thành người thù hay sao nhỉ?

Mình cũng đã từng trải qua cảm giác khi gặp ex là quay đầu chạy. Vì có những lúc mình đã làm hoặc nói những thứ mà nó biến thành "điểm đen" của mình. Khi nhìn thấy người đó thì mình chỉ thấy "điểm đen" đó thôi. Không quay đầu chạy cũng lạ. Có lẽ, mình cũng đã biến thành điểm đen của một ai đó. Cách chối bỏ điểm đen hay nhất là không nghe, không thấy, không màng đến con người liên quan đến những chuyện đó nữa. Mình đã làm vậy, người ta cũng làm vậy. Chuyện đời. Thường!

Có lẽ mình quá hiểu chuyện đó, nên mình cũng không buồn gì nhiều. Chỉ buồn là mình đã coi người ta như người nhà. Đã quen nói chuyện, nấu ăn, đùa giỡn. Đã quen bốc đt lên bấm những con số quen thuộc đó. Cảm giác bị từ chối chẳng hay ho gì. Không biết đến bao giờ mình mới học quen được việc hiểu thêm cảm giác của người khác. Khi nào mình mới được như Ba - chỉ biết người khác mà không hề mảy may suy nghĩ đến bản thân? Mình không bao giờ phủ nhận hay dấu diếm việc mình ích kỉ. Mình thích được thương yêu. Đó là đòi hỏi sao? Mình đã tập, nhưng vẫn không quen được.

Ba nói, kệ, có thì chơi không có thì thôi. Mình đang ráng nghe theo Ba.

Nhưng đôi khi mình cũng muốn có một ai đó vóng tay ôm mình. Đôi khi mình muốn được ngửi mùi con người. Là bạn bè, người thân, người yêu gì cũng được. Một tí hơi ấm cũng đủ rồi.

Saturday, August 27

Phụ nữ càng mạnh mẽ...

...thì càng dễ bị tổn thương.

Có những phụ nữ sinh ra là để lớn lên, đi học là để quen bạn trai và lấy chồng, sinh con.
Có những phụ nữ sinh ra là để thành đạt, đi học là để phát triển sự nghiệp.
Có những phụ nữ vật vờ, vật vờ, cả đời cũng không biết mình có mặt trong cuộc sống để làm gì.
Có những phụ  nữ bản chất đã là một chiến binh. Chiến đấu cho tất cả những gì mình có. Càng được nhiều, thì càng trầy trụa nhiều.

Có thể, bạn là một trong những loại phụ nữa ở trên, hoặc cũng có thể bạn mang nhiều tính chất của những điều nói trên. Gì thì gì, là phụ nữ, bạn biết làm một người đàn bà không dễ.

Làm đàn bà ngoan không dễ. Để nói không với cám dỗ, quay lưng với thử thách và làm tròn trách nhiệm con, mẹ, vợ, bạn thật khó.
Làm đàn bà hư không dễ. Tối tối đi ngủ vẫn trăn trở với điều tiếng của cuộc đời, rớt nước mắt chẳng ai thương.

Đối với phật giáo, sinh ra làm phụ nữ đã là một cái nghiệp. Nhưng nó lại là một cái hay. Những tu sĩ mà mình quen biết, thì thường là nữ giỏi hơn nam. Vì phụ nữ phải chịu nhiều cực khổ và bất công, nên họ luôn phấn đấu hết mức để đi tìm hạnh phúc.

Là phụ nữ, và là một phụ nữ khá mạnh mẽ với khả năng tự bảo vệ từ khi còn rất nhỏ, mình hiểu cái khó và khổ của 1 người đàn bà. Vì vậy, mình may mắn khi tìm được phật giáo, khi được tu hành dưới sự quan tâm của nhiều người tài giỏi. Lâu lâu khi suy nghĩ về cuộc sống và nhìn lại những gì đã qua cũng như những gì sắp tới, lúc nào cũng "hú hồn!"

Monday, August 22

Lang mang

Thứ bảy, chả hiểu sao mà trời âm u cả ngày. Làm 2 ca, 8h đã có mặt. Vừa làm, vừa chơi, vừa tính lương, vừa phỏng vấn nhân viên mới. Quay qua quay lại 5h là hết ngày. Vừa chuẩn bị về thì trời mưa. Cái thứ mưa mình sợ nhất là thứ mưa này đây. Mưa nặng hạt, gió mạnh, trắng trời trắng đất. Đã vậy còn sấm sét ầm đùng nữa chớ. Đứng nhìn mưa 5s, trong lòng suy nghĩ không biết có nên đợi lát cho nó tạnh bớt rồi hãy về hay không. Nhưng nghĩ lại cảnh trường sắp đóng cửa và chỉ có mình mình ở đây thì cũng hơi run. Thế là bay ra xe. Từ cửa trường ra xe chưa đến 20 bước chân mà đã ướt nhem là biết mưa lớn thế nào. Tóc ướt, mùi dầu gội raspberry nồng nàn trong xe. Thơm! Thích! Nhưng vẫn không thỏa lấp được nỗi sợ lái xe của mình. Thú thật, lúc đó nghĩ hay là ghé nhà T. đợi cho bớt mưa. Nhưng câu hỏi chưa đặt ra thì cũng biết câu trả lời mình nhận được sẽ là không. Nên thôi chả muốn tự đánh chìm hy vọng của mình làm chi. Cũng tính đi đường trong thành phố thay vì chạy freeway vì như vậy sẽ đi với tốc độ chậm hơn - 45mph tức là 60km/h thay vì 70mph là gần trăm cây/h. Nhưng mò túi thì GPS để nhà rồi. Đường kia thì chưa đi lần nào, mà trời mưa bão đi đường mò nguy hiểm. Nên thôi. Đã vậy cha facilities còn chúc mình "have a nice time driving home" nữa chứ. Bên này, có hai cái mệt mỏi là trời mưa lớn và trời tuyết. Trời mưa nhè nhẹ thì không sao. Trời mưa lớn cộng với chạy xe tốc độ cao thì sức gió tạt mưa vào làm mọi thứ trước mặt trở nên trắng xóa. Không thấy gì cả ngoài màu trắng. Đó là chưa kể xe đằng trước chạy càng nhanh thì càng nhiều nước bắn vào kiếng xe mình, càng khó thấy đường. Thêm nữa là lâu lâu hai bên đường có những vùng trũng, đọng rất nhiều nước. Ai từng chạy bộ dưới hồ bơi hoặc dưới biển đều biết cảm giác đó làm cho xe mình giống như bị thắng gấp và rất dễ bị lúc lắc. Nếu tay lái không vững thì rất dễ bị ú tim. Mình không thích chạy xe qua những đoạn đó. Cứ gần tới là mình ko đạp gas để cho xe lướt qua tự nhiên thì nó đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn luôn phải giữ tay lái thiệt vững vì đôi khi sức nước làm lệch bánh xe. Nhưng xe đằng trước nó đạp nhanh quá thì nước văng vô xe mình rất mạnh, cảm giác như bị ai tạt axit vậy hehehe. Trời mà tuyết thì đường đóng băng, do state và city ko chịu thuê nhiều người ủi tuyết như xưa nữa. Đường mà đóng băng thì chạy xe rất vui nha. Có lần mình chạy trên đường lớn, ngĩ là đường lớn nó sẽ ủi trước, ai dè mình sai. Tuyết đóng cứng cũng phải 1cm hay hơn, ko thấy được mặt đường. Xe mình vừa chạy vừa lắc. 5mph mà vừa chạy vừa run, bà con xung quanh cũng vậy. Ai cũng chạy sát lề chứ ko dám chạy lane giữa. Có lúc mình vừa nhấp gas ở đèn đỏ để chạy thì đèn đỏ khác bật lên, vẫn vận tốc 5mp, mà đạp thắng xe vẫn trượt, May mà mình lanh trí bật sang neutral thì mới dừng vừa sát đít xe trước. Ko thì... Nói lại chuyện thứ bảy. Cuối cùng mình vẫn quyết đi mưa về. Chạy hơi chậm so với speed limit 1 chút xíu cho an toàn. Vừa chạy vừa nhìn trời mưa vần vũ. Tắt máy lạnh đi bật sưởi lên để có chút hơi ấm. Mình nhớ tới Ba. ngày xưa cứ mưa là ba mặc quần tà lỏn đưa mình đi học hoặc đón mình về. Ở sài gòn có nhiều nhà cao và nhiều người nên sấm sét có ầm đùng cũng ko đáng sợ như bên đây. Nhưng mỗi khi sấm sét thì mình đã ngồi sau lưng ba, chả có gì mà sợ. Có nhiều kỉ niệm chợt ùa về. Những kí ức đó làm cho tim mình nhoi nhói. Có thể Ba không phải là một người tốt như mình mong muốn. Có thể ba không cư xử như một người đàng hoàng. Có thể ba đã không chăm sóc mình như mọi người cha khác chăm sóc và dạy dỗ con cái họ. Có thể mình lớn lên một cách không bình thường là vì ba. Nhưng ít ra, trong một thời điểm nào đó, ba đã làm những gì ba biết và cho là tốt nhất với mình. Như vậy phải chăng là đã đủ rồi? Mình vẫn nói mình không hối hận những điều mình đã làm. Mình đã làm nhiều điều sai. Nhưng đúng là không hối hận. Có hối hận thì cũng có ích gì đâu. Mình chỉ có thể học và có thể nuối tiếc. Âu, đó là một cách để chứng mình là mình còn có cảm giác. Đôi khi trong những lúc lang mang thì lại nhớ tới nhiều thứ và nhiều người. Đến một lúc nào đó, mình cũng mong có ai đó lang lang và nhớ tới mình như vậy.

Tuesday, August 16

He said she said

I talked to Papa this morning. Most of it about  my feelings, some of it about my progress in meditation. I didnt feel pleased about myself, as always. But he made me happy, just because he is who he is and he says the things he said.

Monday, August 15

Rollercoaster ride

So I took the weekend off. From everything! Reading, writing, studying, talking, connecting. Perhaps I only stayed awake a quarter of the time. Sleep! Yes. I have always love sleeping. Not only I can rest, but I also get to hide away from this world for a short while.

Saturday, August 6

Trái đất phẳng hay tròn?

Phẳng vì internet làm cho mọi thứ thẳng tăm tắp. Từ mĩ đến vn, từ tàu đến ấn độ, 1 đường cab internet là gặp tất.
Tròn vì nó vốn tròn, cứ đi 1 vòng thì gặp nhau tại điểm khởi đầu.
Vầy:
Hồi lớp 2 mình chuyển từ Buôn Mê Thuộc về trường Phan Chu Trinh học. Là ma mới nên mình bị ăn hiếp, và vì béo tròn nên tụi nó toàn kêu mình là mập địt. Mình rất ghét. Hồi ở BMT thì mình thuộc dạng giỏi và được cưng quá trời, bạn bè toàn dân xứ núi nên dễ thương. Về SG học trường gần chợ nên tụi con nít cũng rất ma giáo. Nhưng có thằng lớp trưởng rất dễ thương. Nó rất tốt, ko ăn hiếp mình, lại to cao đẹp giai. Heheheh. Hình như cả đám con gái trong lớp đứa nào cũng "mết" nó. hehehe. Mình thì ko nhớ nổi mặt nó nhưng luôn có ấn tượng vì thân hình to cao của nó.
Năm lớp ba thì ko biết vì sao bị chia lớp. Mỗi đứa đi 1 lớp. Nó không học chung với mình nữa. Mình và 1 số đứa khác vô 1 lớp khác và học luôn đến lớp 5, rồi tốt nghiệp và đi trường khác. Mình thì chả quan tâm đến thế giới xung quanh nên ngoài bạn cùng lớp và 1 ít bạn lớp "hàng xóm" ra thì chả chơi với ai. Sau đó quên hẳng.
Cũng mười mấy năm rồi.
Hôm qua thằng bạn cấp 2 nó add FB mình, mình add lại. Sau đó qua wall nó chọc tiết nó thì  thấy cái tên rất quen. Mò qua FB đó thì thấy đúng thằng đó. Ui cha! Điều tra thêm thì ra thằng đó và thằng bạn mình học chung cấp ba, lớp A-10. Tức là hàng xóm lớp mình, A-9. Vậy là 2 lớp là hàng xóm 2 năm (năm 12 mình ko có học ở đó), vậy mà mình ko hề hay biết.
Tức là sau 10+ năm vẫn có thể gặp lại 1 đứa bạn cũ.
Có những người mình muốn đụng 1 lần để nhìn lại mặt họ, để không mau quên đi họ. Và cả những người mình chưa hề gặp mặt.
.....Có được không?


Monday, August 1

Theo thứ tự...

1 final exam lớp Economic
1 bài report presentation của lớp Com
1 bài report dài 10 trang chưa tính phần phụ lục, executive letter, summary... cũng Com
1 bài report 6~10 trang của Hist. of US Econ - lớp mà mình siêu ghét
1 bài report ko định số trang của Fin. Market
(theo thứ tự due)
Chưa kể Hist of Us Econ còn 2 bài midterm đều là essays.

Tuesday, July 5

Mâu thuẫn

Cách đây vài năm, phong trào là viết blog phải thật "đen", thật dark. Trưng hình phải là máu me, đau khổ, đề tài tìm về cái chết, đau buồn, thương tâm thì blog hot.
Bây giờ thì nếu không dùng đề tài showbiz, show hàng, thì phải là "nhìn về phía ngày nắng mới" thì mới là hot blog.
Ngẫm lại,con người thay đổi cũng nhanh thật. Nhu cầu thay đổi thì xu hướng cũng thay đổi. Khi đã thay đổi rồi thì chính mình lại không còn nhận ra mình-của-ngày-xưa nữa. Demand creates its own supply nhỉ?
Nói qua nói lại thì nói chung là blog mình không phải là hot blog. :)

Monday, June 27

'Bịnh bịnh bịnh

Mình thừong hay bị nhức đầu sảng. Lâu lâu lại nhức hoặc bên phải hoặc bên trái. Nhiều lúc ôm đầu ngồi thôi chứ chả biết làm gì nếu như dã uống 2 viên Ibiprofin mà hông hết. Nhức đến độ nhiều lúc quen luôn chả thèm để ý.
Thế mà hum kia nhức đầu. Mình cũng kệ. Đi ăn tiệm VN ngu quá kiu 1 tô LARGE. Phải viết hoa như vậy thì mới diễn tả đựoc cái sự thùng phi của cái tô. Nhưng mà thật ra toàn nứơc soup chứ cũng chả có gì nhiều nhặng. Có điều ăn cũng no. No quá ôm cái bụng đi về ngủ 1 giấc dậy thì trời tối rồi mà cái nhức đầu chưa hết. Thấy hông ổn. Thừong thì 1 là ăn 2 là ngủ 3 là uống thuốc nó hết. Đằng này ăn no ngủ đủ rồi vữon. Xoay qua trở lại 1 lúc thì đã 4 giờ sáng. Ngừoi bắt đầu ớn lạnh. Cuối cùng thì quyết dịnh đi tìm đồng xu 25cent và chai dầu gió để tự "mần thịt".
Ui trời đất ơi, ta nói cạo 1 đừong là gió đỏ bầm 1 đừong. Thiệt là ớn óc! Vì khả năng có hạn (tay ko đủ dài để với ra sau lưng) nên chỉ cạo đựoc cổ và 2 bên vai. Sau đó quấn nguời cho thiệt ấm. Vậy mà vẫn hông ấm. Tức mình quá đành lấy bịch ngải cứu ra hơ. Hơ 4 huyệt sau:
.hợp cốc
.nội quan
.1 huyệt tên tinou :D, từ huyệt nội quang kẻ 1 đừong ngang, từ ngón tay cái kẻ 1 đừơng dọc thì huyệt này nằm tại giao điểm 2 đừơng

Cách hơ:

Đốt ngải cứu lên, thì cái đầu nó đỏ, sau đó có 1 vằn đen. Chính cái lằn đen này là điểm nóng nhất. Hơ lên từng huyệt bằng cách để lằn đen đó ở phía trên huyệt. Nhớ cẩn thận coi chừng phỏng. Để tới chừng nào thấy nóng thiệt nóng xoáy vô thì rút ra cho hạ nhiệt rồi hơ lại tiếp. Làm 7 lần. Mình tự hơ thì tự canh, nhưng hơ cho ng khác thì khi nóng quá là ngừoi ta tự động rút ra à.

Sau khi hơ đủ và đùng thì mạch máu ở tay sẽ nổi lên, bự ra, do máu huyết lưu thông. Bàn tay sẽ có hơi nóng ấm lan tỏa ra cả ngừoi.

Tiếp tục hơ thêm 1 huyệt nữa ngay tại lỗ rún. Lần này hơ thì giữ cây ngải cứu ra xa hơn hồi nãy 1 chút với tác dụng làm ấm thôi. Hơ cho đến khi ngừoi nóng đổ mồ hôi là đựoc. Bị cảm, khó tiêu, đầy hơi đều hơ kiểu này.

Vì mình ở với roommate nên phải hơ cầm chừng. Mùi ngãi cứu này nó làm ng ta hiểu lầm, hehehehe. Sau 37 tiếng đồng hồ uống nhiều trà nóng, ăn cơm, hơ ngải cứu, tập thể dục nhẹ nhàng cho ngừơi ấm lên thì mình hết bệnh tiếp tục chiến đấu.

Chia sẻ cho những ai sống 1 mình 1 cõi như mình. :)

Monday, May 16

Chia tay làm bạn?

Mọi người quan điểm như thế nào về chuyện này? Chia tay rồi gặp lại có nên đầu đường thấy là cuối đường chạy? Hoặc là chia tay rồi gặp nhau vẫn có thể cười nói như bạn cũ?

Hôm nọ nói chuyện với một người. Người đó nói với mình chia tay xong rồi không bao giờ muốn nhìn thấy người cũ nữa. Mình nói là nếu người ta vẫn tốt thì có gì sợ? Im lặng. Không hiểu. Khó hiểu!

Thần tượng mình, Miriam Yeung, nhiều lần nói về những lần chia tay của cô ấy như thế này: hai người, có thể rất hợp hoặc không hợp, nhưng đã gặp nhau sai thời điểm, và làm những việc không thích hợp vào thời điểm đó, nên cuối cùng phải xa. Mình thấy đúng. Mình nghĩ: đã chọn một người để yêu, thì người đó phải là một người đàng hoàng. Nếu không hẳn đàng hoàng thì phải có 1 lý do nào đó để mình phải dành một chỗ trong tim cho họ. Vậy, làm sao vừa chia tay xong từ một người hoàn hảo (trong mắt mình) biến thành thiên sứ địa ngục xấu xí kinh tởm đựơc? Đương nhiên đối với những trường hợp bạ đâu yêu đó, gặp đâu hun đó thì miễn bàn nghen.

Bởi vậy, mình nghĩ, nếu mình và người đó đều cư xữ đàng hoàng, đều tôn trọng nhau trong mối quan hệ, thì tại sao không dành cho bản thân một người bạn tốt, thay vì vừa mất đi một mảnh trái tim lại mất luôn một người bạn từng chia sẻ rất nhiều thứ (từng đi ăn chung, xem phim, đi chơi, thậm chí chia sẻ 1 bên giường cho ngưới ấy).


Có 2 lần, mình yêu một cách vô trách nhiệm. Mình thừa nhận, gặp lại người cũ như thế chỉ muốn cắm đầu chạy. Thiệt hèn! Sau này, khi biết yêu thương đàng hoàng, thì lại nhận ra, lâu lâu vẫn nhớ về những kỉ niệm xưa thì đâu có gì là kì cục? Miễn sao đừng có những suy nghĩ bậy bạ thì thôi, phải không?

Bởi vậy mình ủng hộ việc làm bạn với người cũ. Thân thì càng tốt nữa.

Lảm nhảm lúc không có gì làm.

Tuesday, March 1

It works

Xì chét nặng. Có nhiều lúc đi  kiếm 1 người để "xả" ra hết thì xong. Có người thì đi nhậu. Nhậu mệt ngủ 1 đêm sáng dậy thì xong. Có người chạy bộ, tập thể dục cho ra hết mồ hôi.

Mình không thích nhậu. Nhức đầu. Không thích chạy bộ. Thở không nổi! Nói chuyện với người khác? Còn buồn thêm.

Có một cái này nó works.

Một bồn nước nóng, ba muỗng canh muối biển chết (dead sea salt), 4 giọt tinh dầu. Một ly cafe đá, hay loại nước uống ưa thích nhưng không có cồn. Vì sao? Cần thư giãn chứ không cần mê muội. Mình uống starbucks frapuchino. Một bài nhạc nhẹ nhàng. 2 túi trà (mua loại herbal tea, hặoc white tea cho nhẹ thôi ) đã ngâm lấy nước và bỏ trong tủ lạnh cho nó mát.

Vừa ngâm mình trong nước nóng. Vừa uống cafe lạnh, vừa nghe nhạc. Hai túi trà đắp lên giúp cho con mắt thư giãn. 30 phút yên tĩnh chỉ-có-mình.

Bước ra khỏi nhà tắm là 1 người khác.


Chúc vui!

Thursday, February 3

Cám Ơn Hộ Pháp

Đối với dân tu hành, thì hộ pháp là 1 nhân vật quan trọng. Họ che chở, giúp đỡ cho mình này nọ để mình tiến tu hơn. Trong đám đệ tử thiền thì ai cũng biết Hộ Pháp Kim Cang Vương là thứ dữ nhất, to lớn nhất, hiệu quả nhất. Tuy nhiên, tui nghĩ là có một hộ pháp nữa mà cái vị này lại tài ba to lớn chả kém gì hộ pháp Kim Cang đâu. Mà vị này còn hay hơn nữa là vì Ngài luôn xuất hiện trước mặt mình, còn Kim Cang Vương thì phải tu tập cho đàng hoàng mới mong có cơ hội mà gặp.

Vị hộ pháp này chính là người bạn đời của mình đó.

Cái người mà hay la um sùm khi mình quên mặc áo lạnh. Hay khi mình lo chơi quên ăn quên ngủ thì người đó nhắc nhở mình. Hoặc điểm mặt chỉ tên thói hư tật xấu của mình cho mình biết mà tìm đường sửa chữa. Hộ pháp này nhẫn nhịn ngày ngày bên cạnh mình để mà làm cho mình tốt đẹp hơn. Họ bù đắp cũng như vun đầy thêm cho mình, để mình sống tốt hơn.

Tuy nhiên hộ pháp thì cũng có khi khó chịu lắm. Ví dụ như Kim Cang Vương đòi hòi hành giả phải tu tập cho đàng hoàng, giữ giới cho ngon lành. Lạng quạng là ổng quất cho bờm đầu. Hô pháp bạn đời cũng thế đó. Nhiều lúc mình vò đầu bức óc không biết mình làm gì mà đụng phải một người "khó ăn" như vậy. Nhưng rồi lại hiểu ra chỉ có họ mới trị được mình. Bởi vậy họ mới là hộ pháp của mình.

Bởi vậy, đầu năm phải viết bài nịnh hộ pháp này để cho Ngài nới lỏng giới luật cho mình dễ thở xí. hahaha. Hộ pháp mà dữ quá thì tu sĩ bị đì sói trán liền chứ chả chơi.

Còn bây giờ lo mà tập để có ngày kiếm 1 ông Kim Cang về chơi mí được.