... to Cô Hai's anniversary! Em định qua bên blog chị ghi mấy chữ nhưng lúc thì không có gõ tiếng Việt được, lúc thì vắt chân lên cổ mà chạy finals. Chúc hai người luôn hạnh phúc vui vẻ như lúc này, và càng ngày càng hạnh phúc hơn. Hugs!
...to my friend/protege/sister NTA for landing at a good job. I knew you deserve it. Happy for you.
...to my (ex) host mother's son for his engagement with a wonderful girl.
... to myself, for the trip this coming March. Cant wait!
Thương tất cả nhiều!
Học bài tiếp đây.
Que sera sera
Showing posts with label Vietnamese. Show all posts
Showing posts with label Vietnamese. Show all posts
Saturday, December 4
Thursday, December 2
Hủ Tiếu Sa Tế
Món này, mỗi khi nói đến nó là mình nhớ đến Ba. Hồi nhỏ ổng rất thương mình, hay chở mình đi ăn, đi vòng vòng. Từ hồi lớp 2 mình đã về ở với ba, cho đến khi mình đi xa, là năm 16 tuổi. Khoảng thời gian vui vẻ nhất là từ năm lớp 2 đến lớp 7. Mình nhớ coi phim Bao Thanh Thiên mình nằm gối đầu lên đùi Ba, hoặc khi ba muốn đi ăn mình hay vòi vĩnh này nọ rồi mới chịu đi chung. Bây giờ Ba không còn nữa, mình mới nhận ra, ấp ủ những kí ức tốt đẹp mới là cách hay nhất. Cho dù giữa mình và người đó đã có những sóng gió gì, thì những kí ức tốt đẹp đó sẽ làm cho vết thương bớt đau rát hơn rất nhiều. Con cám ơn chú Tibu đã cho con một ánh sáng để nhận ra những cái con chưa từng nghĩ đến.
Món này là món gia truyền của người Phúc Kiến đó nha. Chỉ có người xứ này nấu mới đúng vị thôi đó. Mẹ nói vào những năm 70s thì để mua 1 cục cốt về nấu 1 nồi sa tế này là phải bỏ ra 2 chỉ vàng. Đủ biết nó mắc như thế nào. Cái gia đình chuyên làm món này là một gia đình họ Tô ở Gia Phú, quận 6. Bắt đầu từ ông già và ba người con. Sau này chia nhau ra hai người em đi hai khu khác nhau (nhưng cũng vòng vòng Chợ Lớn) để bán, còn người anh cả thì bán tại căn nhà cũ trên đường Gia Phú. Căn của ông anh cả là lớn nhất, đông khách nhất, nghe nói ngon nhất. Hai ông kia thì chỉ là bán xe đẩy ở góc đường thôi, nhưng cũng không tệ. Nhưng đến năm 2000 thì hình như gia đình người anh cả đã di dân hết, để lại căn tiệm cho cô con dâu. Ăn thì cũng tạm thôi. Nhưng phong vị ngày xưa không còn. Bây giờ thì mình tự tin nói sa tế do Má mình nấu ngon nhất sài gòn rồi.
Sa tế là phải cay thiệt cay, và phải có mùi đậu phộng. Không thể thiếu khế chua, và thịt bò thì phải thật mềm. Ăn nó béo béo, cay cay, vị mặn ngọt chua cay đều có đủ. Có người vừa ăn vừa chảy nước mắt, vừa hít hà, nhưng phải ăn cho bằng hết tô mới thôi.
Nguyên liệu nấu sa tế nè (3~4 phần):
Có ai muốn làm thử hem?
Món này là món gia truyền của người Phúc Kiến đó nha. Chỉ có người xứ này nấu mới đúng vị thôi đó. Mẹ nói vào những năm 70s thì để mua 1 cục cốt về nấu 1 nồi sa tế này là phải bỏ ra 2 chỉ vàng. Đủ biết nó mắc như thế nào. Cái gia đình chuyên làm món này là một gia đình họ Tô ở Gia Phú, quận 6. Bắt đầu từ ông già và ba người con. Sau này chia nhau ra hai người em đi hai khu khác nhau (nhưng cũng vòng vòng Chợ Lớn) để bán, còn người anh cả thì bán tại căn nhà cũ trên đường Gia Phú. Căn của ông anh cả là lớn nhất, đông khách nhất, nghe nói ngon nhất. Hai ông kia thì chỉ là bán xe đẩy ở góc đường thôi, nhưng cũng không tệ. Nhưng đến năm 2000 thì hình như gia đình người anh cả đã di dân hết, để lại căn tiệm cho cô con dâu. Ăn thì cũng tạm thôi. Nhưng phong vị ngày xưa không còn. Bây giờ thì mình tự tin nói sa tế do Má mình nấu ngon nhất sài gòn rồi.
Sa tế là phải cay thiệt cay, và phải có mùi đậu phộng. Không thể thiếu khế chua, và thịt bò thì phải thật mềm. Ăn nó béo béo, cay cay, vị mặn ngọt chua cay đều có đủ. Có người vừa ăn vừa chảy nước mắt, vừa hít hà, nhưng phải ăn cho bằng hết tô mới thôi.
Nguyên liệu nấu sa tế nè (3~4 phần):
- 1 hủ sa tế bán sẵn để lấy mùi
- 3,4 trái dừa tươi lớn. Lấy cả nước và cái.
- 200gr hoặc 1bl đậu phộng rang (gia giảm tùy thích, nhưng ít quá thì ko được)
- 1 củ gừng cỡ 3 ngón tay cái
- Riềng, gấp đôi gừng. Gia giảm nếu ko thích riềng, nhưng mất mùi riềng là ko còn vị ngon nữa.
- ớt, càng nhìu càng tốt trong sức chịu đựng :D
- Sữa tươi 2 cup hoặc sữa đặc có đường chừng 3 muỗng canh
- Sả 1 bó (là cỡ 3,4 cây)
- Tôm khô 1 nắm, hoặc chà bông tôm chừng 2 muỗng canh
- Giá sống, dưa leo, húng quế, khế chua (thay bằng táo xanh), bánh phở (hủ tiếu), thịt bò ngon phân lượng tùy theo mỗi gia đình :D
- Dừa tươi, cho cả nước và cái vào máy xay thật nhuyễn lại
- Đậu phộng bỏ vỏ, xay nhuyễn
- Tôm khô ngân nước, rửa sạch, để ráo hay xào sơ, xay nhuyễn hay chấy thành chà bông. Xay nhanh hơn.
- Gừng và riềng xay chung thì ko nghe mùi riềng nồng nữa.
- Ớt băm hay xay nhuyễn
- Sả băm hay xay nhuyễn
- Rửa sạch rau giá, cắt dưa leo thành thanh nhỏ như ăn bún thịt nướng, xắt mỏng khế, xắt mỏng thịt bò như ăn tái.
Ớt, Tôm khô, Sả, Gừng và Riềng đã xay nhuyễn
Bắt một nồi hơi to lên bếp. Cho dầu vào, dầu nóng thì xào sả trước, đợi có mùi thơm thì cho gừng và riềng vào, xong cho ớt, rồi cho sa tế, và tôm khô vào, mỗi thứ cho vào từ từ một lần một thứ. Cuối cùng cho đậu phộng vào, đảo đều. Khoảng ba phút sau thì cho hỗn hợp nước dừa vào. Trộn đều cho mọi thứ đừng dính đáy nồi. Nước sôi, cho sữa đặc vào, quậy đều. Để sôi lần nữa, để liêu riêu cỡ 15 phút. Lúc này mình chuẩn bị nấu nước sôi luộc bánh phở. Sau đó nêm nếm nồi sa tế bằng đường, muối, nước mắm cho vừa ăn tùy theo khẩu vị. Chủ yếu là đủ mặn, ngọt, cay. ít đường thôi vì sữa đặc nó ngọt sẵn rồi. Nêm nếm vừa ăn xong thì cho thịt bò vào nồi sa tế để trụng thịt cho chín. Xong rồi trình bày và sực thôi. hehe. Nhớ là múc nước vừa đủ đề trộn thôi chứ đừng múc nhiều nước quá. Ăn Sate như ăn phở khô vậy, nước nó sền sệt thôi. :D
Có ai muốn làm thử hem?
Labels:
Bếp núc,
Món bún,
Vietnamese
Tuesday, November 23
Mặt Nạ Khoai Tây
Sắp dược nghỉ lễ rồi, ta nói mừng gì đâu. Tính ra thì được nghỉ 5 tiếng ngày thứ 4 (vì phải cover 1 shift cho co-worker), rồi t5,t6,t7,cn, tính luôn thứ 2 là ngày bình thường mình được nghỉ. Đã! Thế là ko phải dậy sớm đi học sáng t7 và đi làm trưa cn rồi, hahaha.
Bà con có chuẩn bị làm mashed potato và turkey chưa? Em hem có làm gì hết nha. T. thì "đi ăn chực" rồi, còn em chắc ở nhà làm đại miếng cơm thôi. Hem có mê ăn turkey cho lắm, chỉ thích ăn smoked turkey leg thôi. Bữa giờ có nấu 1 số thứ mà làm biếng quá ko có mang ra khoe. Kì này nghỉ ở nhà sẽ cho lên từ từ. Hãy đợi đấy!
Quay lại vấn đề chính. Ai có làm mashed potato hay món gì liên quan đến khoai tây thì nhớ chừa 1 ít khoai lại để đắp mặt nha. Ta nói, đó là một cảm giác sung sướng không kiềm hãm được đâu, sau khi mình rửa mặt thì cái mặt mình nó mịn thật mịn và sáng hẳn ra luôn. Còn gì hơn là nấu 1 bữa cơm cho gia đình, xong rồi dành chút thời gian tự chăm sóc bản thân mình chứ, hehe. Hôm qua em làm cà ri gà, mà ông bạn ổng kiu là cariga, hehe, nên có chừa lại miếng khoai tây đây.
Công thức nè:
1 muỗng cafe sữa tươi, whole/2%/skim gì cũng được, có thể thay bằng yogurt, hay nước sạch.
Cho tất cả vô máy xay sinh tố, xoay nhuyễn. Rữa mặt sạch, thấm khô bẳng khăn, rồi từ từ massage hỗn hợp lên mặt. Chất sơ từ khoai tây sẽ giúp cho mình tẩy tế bào chết và da khô trên mặt 1 cách nhẹ nhàng, trong khi chất bột và dưỡng chất thì giúp cho da bớt dầu và sáng ra. Sau khi massage xong thì để yên 10~15 phút rồi mới rửa lại bằng nước - không dùng nước quá nóng. Xong rồi thoa kem dưỡng da thoai.
Nếu cảm thấy hỗn hợp này lỏng quá thì cho miếng mật ong lên là nó dính dính lại à.
Cho vào 1 muỗng cafe (teaspoon) bột đất sét (clay). Dùng French Green, Bentonite, Kaolin đều ok. Sẽ có 1 bài nói về clay sau. hehe
Trộn cho đều lên để đất sét tan ra. Nếu dùng Bentonite thì phải trộn lâu một chút vì nó hút nước dữ lắm nên sẽ vón cục lại. Xong thì cũng massage lên mặt như nói ở trên. Để yên 1 hồi tự nó sẽ khô lại. Khoảng 10~15 phút thì rửa mặt từ từ với nước ấm. Nếu chưa đến 15 phút mà cảm thấy nó khô quá thì có thể đi rửa mặt hoặc thấm 1 ít nước lên da cho nó mềm lại.
Ngoài công dụng tẩy nhẹ, làm sáng da thì mình cho đất sét vô, nó sẽ hút dầu, hút chất nhờn (mụn cám) trong lỗ chân lông ra bớt. Đất sét còn có tác dộng tẩy độc nhẹ, do nó có lực hút mạnh.
Thường thì vô health stores hay wholefood sẽ có bán clays. Em mua online ở www.gardenofwisdom.com.
Đửng để ma8t nạ đất sét trên mặt quá 30 phút, vì nó có lực hút mạnh, nên làm mình dễ purge, nói cách khác là dễ nổi mụn.
Bà con có chuẩn bị làm mashed potato và turkey chưa? Em hem có làm gì hết nha. T. thì "đi ăn chực" rồi, còn em chắc ở nhà làm đại miếng cơm thôi. Hem có mê ăn turkey cho lắm, chỉ thích ăn smoked turkey leg thôi. Bữa giờ có nấu 1 số thứ mà làm biếng quá ko có mang ra khoe. Kì này nghỉ ở nhà sẽ cho lên từ từ. Hãy đợi đấy!
Quay lại vấn đề chính. Ai có làm mashed potato hay món gì liên quan đến khoai tây thì nhớ chừa 1 ít khoai lại để đắp mặt nha. Ta nói, đó là một cảm giác sung sướng không kiềm hãm được đâu, sau khi mình rửa mặt thì cái mặt mình nó mịn thật mịn và sáng hẳn ra luôn. Còn gì hơn là nấu 1 bữa cơm cho gia đình, xong rồi dành chút thời gian tự chăm sóc bản thân mình chứ, hehe. Hôm qua em làm cà ri gà, mà ông bạn ổng kiu là cariga, hehe, nên có chừa lại miếng khoai tây đây.
Công thức nè:
- Mặt nạ dưỡng da
1 muỗng cafe sữa tươi, whole/2%/skim gì cũng được, có thể thay bằng yogurt, hay nước sạch.
Cho tất cả vô máy xay sinh tố, xoay nhuyễn. Rữa mặt sạch, thấm khô bẳng khăn, rồi từ từ massage hỗn hợp lên mặt. Chất sơ từ khoai tây sẽ giúp cho mình tẩy tế bào chết và da khô trên mặt 1 cách nhẹ nhàng, trong khi chất bột và dưỡng chất thì giúp cho da bớt dầu và sáng ra. Sau khi massage xong thì để yên 10~15 phút rồi mới rửa lại bằng nước - không dùng nước quá nóng. Xong rồi thoa kem dưỡng da thoai.
Nếu cảm thấy hỗn hợp này lỏng quá thì cho miếng mật ong lên là nó dính dính lại à.
- Mặt nạ tẩy độc
Cho vào 1 muỗng cafe (teaspoon) bột đất sét (clay). Dùng French Green, Bentonite, Kaolin đều ok. Sẽ có 1 bài nói về clay sau. hehe
Trộn cho đều lên để đất sét tan ra. Nếu dùng Bentonite thì phải trộn lâu một chút vì nó hút nước dữ lắm nên sẽ vón cục lại. Xong thì cũng massage lên mặt như nói ở trên. Để yên 1 hồi tự nó sẽ khô lại. Khoảng 10~15 phút thì rửa mặt từ từ với nước ấm. Nếu chưa đến 15 phút mà cảm thấy nó khô quá thì có thể đi rửa mặt hoặc thấm 1 ít nước lên da cho nó mềm lại.
Ngoài công dụng tẩy nhẹ, làm sáng da thì mình cho đất sét vô, nó sẽ hút dầu, hút chất nhờn (mụn cám) trong lỗ chân lông ra bớt. Đất sét còn có tác dộng tẩy độc nhẹ, do nó có lực hút mạnh.
Thường thì vô health stores hay wholefood sẽ có bán clays. Em mua online ở www.gardenofwisdom.com.
Đửng để ma8t nạ đất sét trên mặt quá 30 phút, vì nó có lực hút mạnh, nên làm mình dễ purge, nói cách khác là dễ nổi mụn.
Labels:
Da,
Skin Care,
Vietnamese
Tuesday, October 5
Xà lách đây
Chuẩn bị lạnh teo nữa rồi, nên ráng đem cái lò nướng ra xài càng nhìu chừng nào tốt chừng ấy. Bữa trước nướng mớ bò để trộn xà lách. Nhưng hình như than chưa đủ nên thịt chưa hồng. Mà cũng vì 3 tháng ko làm đồ ăn nên hơi lụt nghể chút. Mời mọi người cùng đai ợt mí em nghen :)
Cà chua cắt thanh vậy ăn nó có texture, giòn hơn, có salsa feel hơn. Vậy mà Má nhìn hình xong la cái con này sắt cà chua kì cục, haha.
Không diet thì bỏ miếng bò vô nhá!
Không diet thì bỏ miếng bò vô nhá!
Labels:
Bếp núc,
Salad,
Vietnamese
Canh Chua Cô Đơn
Nói đến canh chua, lúc nào mình cũng nghĩ đến 1 gia đình sum vầy, đông đủ. Hồi nhỏ, mỗi lần có canh chua tức là bữa đó có Má ở nhà nên mới nấu món này. Mà chuyện đó thì vài ba tháng, hay vài ba năm mới xảy ra được vài lần. Bởi vậy, nếu ở sài gòn thì sẽ có ba người: ba, má, tui cùng ăn. Ở nhà má thì có đầy đủ anh chị em. Nên mỗi lần ăn món canh chua này thì tui đều có một niềm vui không thể tả.
Qua bên này cũng ít khi nào nấu canh chua, trừ khi có T. ở nhà. Hai người ăn, cũng ấm cúng. Mà bữa naycó người đi chơi thành ra còn có 1 mình ở nhà. Mớ bắp chuối hôm bữa bào ra để ăn bún bò còn quá trời, me thì trong tủ, cà chua còn vài trái, thế là nấu canh chua thôi.
Nhưng nấu xong thì cái tô canh cũng vô cùng thê thảm. Thiếu bạc hà là trọng điểm, thiếu ngò om, ngò gai làm mùi, cũng làm biếng ko phi hành tỏi cho thơm, mà cũng chả có miếng cá nào. Ta nói, canh chua cô đơn thiệt.
Cách làm canh chua thì xin mời ghé bếp Cô Hai nghen, chỉ trình bày đầy đủ, hình ảnh đẹp, đúng chất hơn tui nhiều.
Còn đây là tô canh thê thảm của tui. Nhìn thê thảm vậy chứ nêm nếm ok nên ăn cũng hết. :)
Qua bên này cũng ít khi nào nấu canh chua, trừ khi có T. ở nhà. Hai người ăn, cũng ấm cúng. Mà bữa naycó người đi chơi thành ra còn có 1 mình ở nhà. Mớ bắp chuối hôm bữa bào ra để ăn bún bò còn quá trời, me thì trong tủ, cà chua còn vài trái, thế là nấu canh chua thôi.
Nhưng nấu xong thì cái tô canh cũng vô cùng thê thảm. Thiếu bạc hà là trọng điểm, thiếu ngò om, ngò gai làm mùi, cũng làm biếng ko phi hành tỏi cho thơm, mà cũng chả có miếng cá nào. Ta nói, canh chua cô đơn thiệt.
Cách làm canh chua thì xin mời ghé bếp Cô Hai nghen, chỉ trình bày đầy đủ, hình ảnh đẹp, đúng chất hơn tui nhiều.
Còn đây là tô canh thê thảm của tui. Nhìn thê thảm vậy chứ nêm nếm ok nên ăn cũng hết. :)
Labels:
Bếp núc,
Món Canh,
Vietnamese
Sunday, August 22
Viết cho bạn lớn.
Hầu như tất cả những người tui quen, đương nhiên là trừ những đứa bạn chung trường ra, thì đều lớn hơn tui ít nhất 3 đến 5 năm. Nhưng chỉ có cô gọi tui là bạn nhỏ. Mỗi lần cô kiu tui là bạn nhỏ thì tui nghĩ đến chị Nguyển Ngọc Tư gọi 2 em bé của chỉ. Thế là tui có một cảm giác rất là yomost mà không biết diễn tả làm sao luôn. Không phải tui không thích đâu nha. Bạn lớn!
Cô giận tui không chịu nói chuyện tu với cô nữa. Cô nghĩ tui không thèm nói chuyện với cô. Tại vầy nè. Từ nhỏ tới lớn tui không thích đi chùa, có vô chùa cũng chỉ đúng ngày giỗ của người thân mới vô chùa đốt nhang. Mà có đốt cũng chỉ đốt theo chỉ định của người lớn, đi ngang tượng Phật cũng không thèm lạy. Nói tới kinh sách thì ngoài khi nhà có tang phải đọc theo thầy chùa ra thì chưa bao giờ tui đọc. Vì thế, tui chẳng biết gì để mà nói. Tui chẳng thể nào giảng giải được như các sư các thầy mà cô có thể mua băng đọc hay là nghe kinh giảng. Thiệt sự là tui không có khả năng đó. Mấy tháng trước, tui cứ nói chuyện tu, rủ cô tu. Những cái tui nói ra đều là tui đọc được từ lời thầy. Nó không phải của tui. Bởi vậy cô không nghe tui không trách được cô. Còn muốn tui nói cái của tui thì tui xin khai thiệt là tui đang tanh hù, không có cái chi hết.
Tháng 2/2010, tui bắt đầu tu. Trước đó, từ tháng 9 đến tháng 12 năm 2009, tui chỉ suy nghĩ về 1 điều duy nhất: hoặc bỏ tất cả đi tu, hoặc chết. Lúc đó không ai làm gì cho tui buồn, gia đình tui ko có chuyện gì hệ trọng, nhưng tui thì lại có những suy nghĩ đó. Trong cái lúc hoang mang đó thì tui đã được 1 sức mạnh vô hình dẫn đến nơi cần đến, đọc cái cần đọc, và quan trọng nhất, là gặp được Thầy (mà tui gọi là Chú). Từ đó đến nay, tui vẫn tu, mặc dù chỉ cách đây 1,2 tháng tui mới phân biệt được ai là phật Thích Ca, ai là A Di Đà. Bởi vì, tụi tui tu quan trọng bằng phương pháp thực hành chứ không nặng phần lý thuyết.
Có thể có người đã thuộc làu kinh này, điển nọ. Cũng có người có thể nói chuyện làm người từ ngày này sang tháng nọ mà mình nghe vẫn hay. Nhưng tui không biết họ làm được những gì. Chỉ với bản thân tui, tui biết tui làm được những gì.
Tui nói ra, không phải tui muốn khoe khoang, mà tui muốn cho cô biết cái thực hành nó ích lợi hơn đọc sách nhiều lắm.
Tui tu, bản thân tui được lợi. Và người hưởng lợi trực tiếp là mẹ tui. Cô hãy tưởng tượng một người mang trong mình căn bệnh tiểu đương, huyết áp, thoái vị đĩa đệm, đục thủy tinh thể, trong người còn có mết vết mỗ sau những ca đại phẩu. Mẹ tui đó. Mỗi khi mẹ tui đi từ Bình Dương về Sài gòn là mỗi lần cạo gió, uống thuốc, bệnh cả tuần. Từ ngày tui tu, và chỉ mẹ tui tu, những căng bệnh đó đã bớt. Thoái vị đĩa đệm của mẹ tui đã không còn. Từ chỗ phải mổ gấp, bây giờ mẹ tui chẳng còn uống thuốc 1 ngày ba cữ nữa. Đó, chính là động lực tu tập của tui.
Cô hỏi tui, là tui tu đáng lẽ ra phải dứt bỏ trần thế, phải xa lìa nhục dục. Tui xin thưa, chính những cái "phải" đó đã làm tui chán ghét đạo phật. Ngày xưa, tui coi film thấy người ta đi tu xong bắt ba mẹ phải gọi mình là thầy tu còn mình gọi ba mẹ người thân là thí chủ là tui rất ghét. Mẹ sinh con ra, cuống nhau thì cắt đi nhưng sợi dây vô hình kết nối ba mẹ với con cái thì không bao giờ cắt đứt được. Nếu chỉ vì trong đường đời mình không được sở nguyện mà trốn vào cửa chùa, mượn danh tu hành để trốn tránh thực tế thì đó không phải là tu mà là ngu. Sống như vậy, hết kiếp, chết đi rồi cũng phải chui lên làm một con người, sống lại cuộc đời đó. Chưa kể có nhiều kẻ còn không làm nổi con người.
Tui tu, nhưng tui vẫn đi làm, vẫn yêu, vẫn thương. Chính những người mà tui yêu là động lực cho mỗi đêm tui ngồi tập. Nhờ vào tình thương đó, mà tui tập tốt hơn. Khi tui tập tốt, thì tui sẽ bớt dở, bớt ngu, bớt nóng tính đi. Sống hòa mình vào cõi trần này, cho tui biết, đây là một cái vòng luẫn quẫn, mà chỉ có những ai tu đàng hoàng mới có cơ hội bứt ra được. Nhờ vào thương những người dại dột chạy theo vật chất, nghĩ chết là hết, mà tụi tui mới dốc sức mà tập. Tóm lại, tu sĩ muốn tu cho thành công thì phải có tình thương rộng lớn. Còn mà ích kỉ, chỉ nghĩ đến cái thây của mình thì cứ ngồi đó mà chờ sung rụng. Bởi vậy, nếu cô nói tui đam mê trần thế thì tui chỉ biết cười khì. Và đương nhiên là, ai đụng tới những ng tui yêu thương tui sẽ nhai đầu nó.
Cô à, sách viết ra, bán, mình mua về đọc. Sách hay sách dở là do mình nhận xét. Nhưng sách có nói sự thật hay không thì chỉ có cái thằng cha viết sách nó mới trả lời được. Đọc nhiều quá, mình như một ly nước đầy, bây giờ người ta có muốn rót thêm thì cũng chỉ chạy ra ngoài. Nếu cô thực sự muốn tu, vì ích lợi của thân sinh cô, của người cô thương, và nhất là cho chính cô, thì tui mong cô hãy làm trống cái ly của cô.
Để kết cái entry này, tui xin nhắc lại là, tui vẩn ngu, vẫn tanh hù, thúi quắc. Tui chỉ mới là 1 đứa mới lội dưới bùn lên, còn đang ngoi ngóp đi vào chánh đạo. Nhưng những gì tui viết ra đây là tất cả tấm chân thành cũng như kinh nghiệm tập của tui. Tui thật là xấu hổ vì cô hỏi tui chuyện tu mà lúc đó cái ngu của tui quá lớn, tui đã nói tui không biết gì để nói. Đáng lẽ tui phải dụ cô tu cho sớm. :D Thôi thì bây giờ nếu cô vẫn thích thì cô nói với tui, tui sẽ ráng rặn thêm ra. Còn không thì tui sẽ níu áo, bứt tóc các Chú của tui.
Bạn Lớn!
Cô giận tui không chịu nói chuyện tu với cô nữa. Cô nghĩ tui không thèm nói chuyện với cô. Tại vầy nè. Từ nhỏ tới lớn tui không thích đi chùa, có vô chùa cũng chỉ đúng ngày giỗ của người thân mới vô chùa đốt nhang. Mà có đốt cũng chỉ đốt theo chỉ định của người lớn, đi ngang tượng Phật cũng không thèm lạy. Nói tới kinh sách thì ngoài khi nhà có tang phải đọc theo thầy chùa ra thì chưa bao giờ tui đọc. Vì thế, tui chẳng biết gì để mà nói. Tui chẳng thể nào giảng giải được như các sư các thầy mà cô có thể mua băng đọc hay là nghe kinh giảng. Thiệt sự là tui không có khả năng đó. Mấy tháng trước, tui cứ nói chuyện tu, rủ cô tu. Những cái tui nói ra đều là tui đọc được từ lời thầy. Nó không phải của tui. Bởi vậy cô không nghe tui không trách được cô. Còn muốn tui nói cái của tui thì tui xin khai thiệt là tui đang tanh hù, không có cái chi hết.
Tháng 2/2010, tui bắt đầu tu. Trước đó, từ tháng 9 đến tháng 12 năm 2009, tui chỉ suy nghĩ về 1 điều duy nhất: hoặc bỏ tất cả đi tu, hoặc chết. Lúc đó không ai làm gì cho tui buồn, gia đình tui ko có chuyện gì hệ trọng, nhưng tui thì lại có những suy nghĩ đó. Trong cái lúc hoang mang đó thì tui đã được 1 sức mạnh vô hình dẫn đến nơi cần đến, đọc cái cần đọc, và quan trọng nhất, là gặp được Thầy (mà tui gọi là Chú). Từ đó đến nay, tui vẫn tu, mặc dù chỉ cách đây 1,2 tháng tui mới phân biệt được ai là phật Thích Ca, ai là A Di Đà. Bởi vì, tụi tui tu quan trọng bằng phương pháp thực hành chứ không nặng phần lý thuyết.
Có thể có người đã thuộc làu kinh này, điển nọ. Cũng có người có thể nói chuyện làm người từ ngày này sang tháng nọ mà mình nghe vẫn hay. Nhưng tui không biết họ làm được những gì. Chỉ với bản thân tui, tui biết tui làm được những gì.
Tui nói ra, không phải tui muốn khoe khoang, mà tui muốn cho cô biết cái thực hành nó ích lợi hơn đọc sách nhiều lắm.
Tui tu, bản thân tui được lợi. Và người hưởng lợi trực tiếp là mẹ tui. Cô hãy tưởng tượng một người mang trong mình căn bệnh tiểu đương, huyết áp, thoái vị đĩa đệm, đục thủy tinh thể, trong người còn có mết vết mỗ sau những ca đại phẩu. Mẹ tui đó. Mỗi khi mẹ tui đi từ Bình Dương về Sài gòn là mỗi lần cạo gió, uống thuốc, bệnh cả tuần. Từ ngày tui tu, và chỉ mẹ tui tu, những căng bệnh đó đã bớt. Thoái vị đĩa đệm của mẹ tui đã không còn. Từ chỗ phải mổ gấp, bây giờ mẹ tui chẳng còn uống thuốc 1 ngày ba cữ nữa. Đó, chính là động lực tu tập của tui.
Cô hỏi tui, là tui tu đáng lẽ ra phải dứt bỏ trần thế, phải xa lìa nhục dục. Tui xin thưa, chính những cái "phải" đó đã làm tui chán ghét đạo phật. Ngày xưa, tui coi film thấy người ta đi tu xong bắt ba mẹ phải gọi mình là thầy tu còn mình gọi ba mẹ người thân là thí chủ là tui rất ghét. Mẹ sinh con ra, cuống nhau thì cắt đi nhưng sợi dây vô hình kết nối ba mẹ với con cái thì không bao giờ cắt đứt được. Nếu chỉ vì trong đường đời mình không được sở nguyện mà trốn vào cửa chùa, mượn danh tu hành để trốn tránh thực tế thì đó không phải là tu mà là ngu. Sống như vậy, hết kiếp, chết đi rồi cũng phải chui lên làm một con người, sống lại cuộc đời đó. Chưa kể có nhiều kẻ còn không làm nổi con người.
Tui tu, nhưng tui vẫn đi làm, vẫn yêu, vẫn thương. Chính những người mà tui yêu là động lực cho mỗi đêm tui ngồi tập. Nhờ vào tình thương đó, mà tui tập tốt hơn. Khi tui tập tốt, thì tui sẽ bớt dở, bớt ngu, bớt nóng tính đi. Sống hòa mình vào cõi trần này, cho tui biết, đây là một cái vòng luẫn quẫn, mà chỉ có những ai tu đàng hoàng mới có cơ hội bứt ra được. Nhờ vào thương những người dại dột chạy theo vật chất, nghĩ chết là hết, mà tụi tui mới dốc sức mà tập. Tóm lại, tu sĩ muốn tu cho thành công thì phải có tình thương rộng lớn. Còn mà ích kỉ, chỉ nghĩ đến cái thây của mình thì cứ ngồi đó mà chờ sung rụng. Bởi vậy, nếu cô nói tui đam mê trần thế thì tui chỉ biết cười khì. Và đương nhiên là, ai đụng tới những ng tui yêu thương tui sẽ nhai đầu nó.
Cô à, sách viết ra, bán, mình mua về đọc. Sách hay sách dở là do mình nhận xét. Nhưng sách có nói sự thật hay không thì chỉ có cái thằng cha viết sách nó mới trả lời được. Đọc nhiều quá, mình như một ly nước đầy, bây giờ người ta có muốn rót thêm thì cũng chỉ chạy ra ngoài. Nếu cô thực sự muốn tu, vì ích lợi của thân sinh cô, của người cô thương, và nhất là cho chính cô, thì tui mong cô hãy làm trống cái ly của cô.
Để kết cái entry này, tui xin nhắc lại là, tui vẩn ngu, vẫn tanh hù, thúi quắc. Tui chỉ mới là 1 đứa mới lội dưới bùn lên, còn đang ngoi ngóp đi vào chánh đạo. Nhưng những gì tui viết ra đây là tất cả tấm chân thành cũng như kinh nghiệm tập của tui. Tui thật là xấu hổ vì cô hỏi tui chuyện tu mà lúc đó cái ngu của tui quá lớn, tui đã nói tui không biết gì để nói. Đáng lẽ tui phải dụ cô tu cho sớm. :D Thôi thì bây giờ nếu cô vẫn thích thì cô nói với tui, tui sẽ ráng rặn thêm ra. Còn không thì tui sẽ níu áo, bứt tóc các Chú của tui.
Bạn Lớn!
Labels:
Đạo,
Personal,
Vietnamese
Sunday, August 15
Đắp Nha Đam đi
Da nổi mụn, da cháy nắng, da sần sùi, blah blah blah. Đắp nha đam (aloe vera) 20 phút đi hén.
Bằng chứng là khi em mới về, ta nói, con muỗi nó thù nên nó canh em đi ngủ rồi nó bay lên chích ngay con mắt 1 phát sưng chà bá lửa luôn. Bụp như vầy nè:
Xức dầu cả ngày không hết, em lấy 1 miếng nha đam, đắp 15 phút. Đắp 2 lần xong là mắt thành 2 mí long lanh chớp chớp liền. Nhanh không thể tưởng nổi.
Nếu có cây tươi thì cắt ra để đó 15 phút hãy mần, cho nó chảy hết nhữa vàng đi hén.Chất nhựa đó có thể làm rộp tay đó. Mình lấy phần thịt trong trong bên trong đắp mặt rát là sướng. Không thì mua aloe juice hay aloe gel về thoa lên mặt luôn.
Sau khi wax xong sử dụng nha đam cũng hay lắm đóa ;).
Nhà ai có thì Fedex qua cho em 1 cây đi :D
Bằng chứng là khi em mới về, ta nói, con muỗi nó thù nên nó canh em đi ngủ rồi nó bay lên chích ngay con mắt 1 phát sưng chà bá lửa luôn. Bụp như vầy nè:
Xức dầu cả ngày không hết, em lấy 1 miếng nha đam, đắp 15 phút. Đắp 2 lần xong là mắt thành 2 mí long lanh chớp chớp liền. Nhanh không thể tưởng nổi.
Nếu có cây tươi thì cắt ra để đó 15 phút hãy mần, cho nó chảy hết nhữa vàng đi hén.Chất nhựa đó có thể làm rộp tay đó. Mình lấy phần thịt trong trong bên trong đắp mặt rát là sướng. Không thì mua aloe juice hay aloe gel về thoa lên mặt luôn.
Sau khi wax xong sử dụng nha đam cũng hay lắm đóa ;).
Nhà ai có thì Fedex qua cho em 1 cây đi :D
Labels:
Personal,
Skin Care,
Vietnamese
Friday, July 23
Coi chừng bị lừa nha!
Nè, coi cho kĩ nha.
Ở các khu du lịch bây giờ nó hay bán cái trái này. Nó kiu là Táo nhập, Ổi lai đào, ôi thôi đủ thứ. Bán 30-40 ngàn 1 kí á.
Thiệt ra đây là trái ổi của mình, nó mài vỏ ra, rồi ngâm đường hóa học+phẩm màu thôi. Hehe, biết bị lừa rồi mà cười hehehe à.
Nhưng bà con đừng mua vì ăn bệnh chứ hem có gì. Chụp hình làm kĩ niệm nè! Vẫn mắc cười á!
Ở các khu du lịch bây giờ nó hay bán cái trái này. Nó kiu là Táo nhập, Ổi lai đào, ôi thôi đủ thứ. Bán 30-40 ngàn 1 kí á.
Thiệt ra đây là trái ổi của mình, nó mài vỏ ra, rồi ngâm đường hóa học+phẩm màu thôi. Hehe, biết bị lừa rồi mà cười hehehe à.
Nhưng bà con đừng mua vì ăn bệnh chứ hem có gì. Chụp hình làm kĩ niệm nè! Vẫn mắc cười á!
Labels:
Personal,
Vietnamese
Trúc Lâm Thiền Viện
Đi cáp treo lên Thiền Viện, rồi đi vòng vòng coi cảnh. Xong rồi tốt nhất là xách võng vô giăng ngủ chiều về. Thiệt đó! Ta nói, nó mát, và nó thanh tịnh lắm. Từ trên cao nhìn ra hồ Tuyền Lâm rất đẹp. Tâm trạng mình tự nhiên sẽ trở nên nhẹ nhàng thoải mái.
Mình hông có vô coi tượng Phật nghen, chỉ chủ yếu là coi cảnh thôi, do không thích bon chen. Nên post hình cảnh thôi.
Chụp ngược sáng, chụp cho nhanh để đi vì người cứ chen chúc ý
Ở đây có băng ghế đá ngồi thích lắm nha
Nhìn xuống hồ
Còn nữa mà Mẹ mệt nên thôi ngồi đây chụp
Nhìn cảnh này thích lắm ý. Áo dài đi chùa thước tha ghê!
Đà Lạt mưa
Labels:
Personal,
Travel,
Vietnamese
Wednesday, July 21
Đà Lạt Đà Lạt (phần I)
Hôm trước một mình một ngựa cưỡi con chim sắt ra ngoài đó "tịnh dưỡng" một tuần. Sáng 6h30 bay chuyến sớm nhất. Ta nói, lần đầu mình đi sân bay nội địa Vietnam (sau mười mấy năm) thì cảm giác của mình là nó ... khai y như bến xe Miền Đông, haha. Nói thế thôi chứ cũng tạm chấp nhận được. Nhưng so giữa cổng quốc tế và cổng nội địa thì nó khác thiệt, dù là cái cổng quốc tế nó cũng có đẹp đẽ gì đâu.
Cái mất nết nữa là, thường ở các khu chờ mình hay thấy người ta để ổ cắm điện cho dân chúng sạc alptop, điện thoại, "vibrators" (hehehe) thoải mái. Mà sân bay nhà mình thì nó cũng có ổ cắm đó chớ, nhưng nó đậy lại bằng nắp nhựa và bắt ốc cứng ngắc luôn. Chi dzậy ta? Làm điện thoại mình hết pin mà hẻm sạc được.
Bữa nay dân mình bay nhìu ghê á. Chuyến 6h30 mà ngồi cũng gần đầy. Máy bay cũng to chứ hem phải loại nhỏ nhỏ như ngày xưa đi ói mật xanh mật vàng nữa. Nhân viên cũng lịch sự đàng hoàng, có điều chú phi công nói tiếng anh chắc nước bọt văng vào mic nhìu lắm vì mình toàn nghe xuỵt xuỵt xuỵt. :D Mai mốt có đi đâu xa chắc cũng lại bay cho sướng. Từ Xì gòn lên Đè Lẹt đi xe 8 tiếng, xe khách giá 100,000VND có giường nằm. Mình bay khoảng 884,000, mất 45 phút hay ít hơn, rồi đến đó đi ra cái bàn bán vé xe buýt, bỏ ra thêm 35,000 mua vé đi vô trung tâm thành phố nữa. Tổng cộng là chưa đến 1 tiếng. Tiết kiệm 7 tiếng đi chơi, lại khỏe. Khi nào về hãy đi xe để ngắm cảnh sau cũng được.
Sau mấy ngày mình làm xong chuyện mình cần thì Mẹ và lủ khủ bầu đoàn thê tử đánh xe lên, mình lại đi chơi vài ngày với gia đình rồi về. Nói chung gia đình mình ít có ăn chơi. Hehe. Kì này đi vậy so với mình là nhiều lắm rồi, chứ kể ra chắc ai cũng cười cho thúi mũi. Đi có được Thiền Viện Trúc Lâm và Đà Lạt Sử Quán thôi. Mà cái kia thì lại không cho chụp hình (nên mình hông chụp nhưng bà con cứ chụp um bà xùm). Chỉ có hình cáp treo và thiền viện thoai. Bà con coi hình với tinh thần hình ảnh chỉ mang tính chất khoe của chứ không mang tính chất nghệ thực nha. :D
Đi thiền viện thì nên đi cáp treo cho vui. Nó hơi mắc tí, 350,000 đi hai chiều cho 4 người lớn và 2 người nhỏ. Nhưng khi đi thì từ trên cao ngắm phong cảnh đồi núi, thành phố, và hồ Tuyền Lâm rất tuyệt. Mẹ khó tính nhưng cũng mê nữa mà. Còn không thích đi cáp thì cứ đánh xe thẳng lên. Đường nhựa chạy rất thích, và khỏi leo bậc thang hơi mỏi chân.
Đường lên cáp treo, leo một số bực thang đến đây để nghỉ, nhìn thành phố, rồi leo tiếp
Có mây, có núi
Chiều ra đây ngồi uống trà chắc hay lắm hén
Bên kia có nắng!
Nhìn từ cáp treo
Hồ Tuyền Lâm nhìn từ trong cabin
Người ta trồng xúp lơ (cabbage) và rau cải
Đợi phần II nghen!
Labels:
Personal,
Travel,
Vietnamese
Thursday, June 24
Dưỡng Ẩm Cho Da
Ai coi quảng cáo Aquafina cũng biết cơ thể mình có 70% là nước. Nước rất quan trọng, vì nó giúp cho máu lưu thông, cho tế bào phát triển, và hơn hết là cho làn da khỏe mạnh. Như lần trước em đã trình bày là khi thiếu dầu thì da thường hay khô và sẽ tự động tiết ra nhiều dầu hơn để cân bằng độ ẩm. Nhưng nếu thiếu nước thì cơ thể mình lại không có khả năng tạo ra nước để cung cấp cho da.
Trong tiếng anh, khi da khô thiếu dầu thì được gọi là dry, còn da thiếu nước thì được gọi là dehydrated. Nếu để ý, vào mùa nóng có 1 số người bị mất nước, dẫn đến xỉu và phải vào bệnh viện để truyền nước biển. Đó là kết quả của việc cơ thể bị dehydrated. Nhưng từ đó đến nay, người ta vẫn hay lầm tưởng là da khô chỉ do thiếu dầu và chất làm ẩm, chứ ít ai quan tâm đến việc mất nước của làn da. Ít ai biết là khi làn da bị mất nước thì cho dù có "bôi trét" bao nhiêu chất dưỡng lên thì nó cũng chỉ nằm trên lớp biểu bì chứ khó có thể thẩm thấu sau vào trong lớp da được. Bởi vì nước là làm mềm da và tăng khả năng thấm hút và hấp thu chất dinh dưỡng cho làn da.
Hiện nay em thấy ở thị trường nước ngoài cũng như Vietnam đang bán nhiều chất xịt lên da để dưỡng ấm. Tiêu biểu là chai nước khoáng Evian được bày bán khắp các siêu thị. Nhưng mà sao nó mắc quá, không có đáng cho lắm. Vì khi xem thành phần (ingredient list) thì thấy đó chỉ là nước thôi. Còn một số sản phẩm khác, trước khi mua, nên xem kĩ thành phần của nó. Nếu nó để distillate, hydrosol, water thì còn chấp nhận được. Nhưng một số nhà sản xuất hay cho thêm chất bảo quản, hương liệu, không có giá trị bảo vệ da mà còn làm cho sản phẩm đắt tiền hơn.
Nếu ở thị trường Mỹ, nên tìm mua Aloe Vera Juice (nước chiết xuất từ cây Lô hội), em hay mua của hiệu Lily of the Desert. Mình mua một chai to, vừa để uống, vừa chiết ra 1 chai xịt nhỏ (spray bottle) để dùng. Rất tiết kiệm. Ngoài ra, có thể vào trang www.gardenofwisdom.com để mua hydrosol, fruit mist. Hơi dắt hơn, nhưng cũng rất hiệu quả. Còn nếu không có điều kiện thì mua nước cất (distill water) hay là dùng filtered water, cho vào chai xịt để xịt cũng hiệu quả không kém. Đừng dùng nước lấy từ vòi vì nó có nhiều hỗn hợp kim loại, và hợp chất do nước đó lấy trược tiếp từ giếng hay là nhà cung cấp nước. Hơn nữa, nước cất thì bán đầy trong Walmart, Meijers, còn distill water thì mình mua cái b ộ lộc của Pure hay Britta về, vừa lọc nước uống cho gia đình nữa, rất tiện lợi.
Ở thị trường Vietnam, thì em chỉ mới thấy chai Evian là ít tạp chất nhất. Nhưng nó mắc quá. Có một cách là mua lá trà tươi về nấu nước cũng rất tốt, nhưng chỉ nên làm số lượng ít, vừa đủ cho một tuần. Vì mình không dùng chất bảo quản nên nó sẽ rất mau hư. Nếu có bình lọc nước thì lọc nước ra dũng cũng được. Có thể ra tiệm bán mỹ phẩm, đồ làm nails để mua chai xịt nhỏ như thế này, rửa sạch mỗi lần thay nước là được. Còn một cái ngày xưa mẹ hay làm là mỗi khi hoa hồng ở nhà nở thì 1,2 ngày sau mình hái hoa vào, ngâm cánh hoa trong nước. Một cái ly nhỏ xíu mà ngâm cả chục cái hoa đó, để lấy nước hoa hồng. Nước hoa hồng thì se khít lỗ chân lông rất hay. Nhưng mờ phải cẩn thận nha, hoa nhà thì khác, chứ hoa mua thì nó xịt thuốc, sức lên cho xưng mặt thì em không chịu trách nhiệm đâu hà. hehe. Em cũng không có mua nước hoa hồng ở ngoài đâu. Toàn cồn không!
Sau khi rửa mặt sạch, dùng khăn lông mềm châm cho da khô, chứ đừng chà sát lên da sẽ gây tổn thương. Sau đó thì xịu cho 1 ít nước như đã trình bày ở trên, khi mình thoa kem dưỡng nó sẽ thấm vào da nhanh hơn. Sau đó xịt thêm 1 ít nữa. Da sẽ luôn được duy trì độ ẩm. Da mà ẩm thì lúc nào cũng mềm mượt sờ rất thích. :)
Labels:
Skin Care,
Vietnamese
Friday, June 11
Ở hiền gặp lành
Ta nói, thiệt, ai hông tin chứ mình tin à nghen. Nhất là hồi trưa này mới kinh qua nè. hiahia (hiahia là cười như hehe đó nhưng nghe gian xảo hơn nhiều).
Vầy nè, trong cái lớp Financial Management (quản lí tài chính) của mình, trường yêu cầu dùng máy tính HP10 gì gì đó, nói chung là máy tính chuyên dụng cho môn này, để tính cái Time Value of Money, nôm na là giá trị tiền tệ theo thời gian (hem bik dịch đúng hông, hên xui). Mình thì sách học là mình mua sách cũ, cũ đến nổi sách mới 100usd mà sách cũ mình mua có mười mấy 2 chục đồng thôi, hehe. Thì nghĩ sao mình bỏ 35~35 đồng ra mua cái máy tính mắc dịch đó. Hồi xưa học toán bị bắt buộc mua cái TI83 giá 100usd, mình lên ebay mua máy cũ giá 45usd mà mình còn căm thù rồi. Nhưng cái TI83 của mình cũng hay lắm, vì khi mình google thì mình phát hiện ra nó có chức năng tính Time Value of Money luôn. hehe, chỉ có cách nhập dữ liệu là khác với thằng HP thôi, còn lại thì kết quả y chang. I love google!
Bởi vậy nên mình đâu thèm mua máy kia mà chỉ xài máy tính TI83 của mình, mặc dù trong lớp hình như chỉ có mình mình dám làm vậy. Có điều là mình hay tài lanh đi chỉ bài cho người khác. Hông cần hỏi nha, cứ thấy nó thắc mắc là a lê hấp bay vô nói để tao nói nghe mày làm vầy, làm vầy nè. Ta nói, vô duyên ớn. Nhưng vì nhớ chỉ bài cho tụi xài máy tính HP mà mình cũng nhìn được cách nó nhập thông tin vô để tính kết quả. Nhìn sơ sơ vậy thôi chứ cũng không để ý lắm.
Kể dong dài là vì cái buổi trưa nay mình đi thi final. Đáng lẽ tuần sau người ta mới làm bài thi lận, nhưng mình làm trước vì lý do riêng. Ta nói, sáng dậy coi lại bài, rồi lấy máy tính ra tập làm lại 1 số bài tập. Xung lắm nha. Hehe, ai dè tới nơi mới phát hiện ra máy tính để quên ở nhà rồi. Mà cái bà đưa giấy thi cho mình nói là bả hông có máy tính đó đâu, bả chỉ có máy tính bình thường thôi. Cái mình ngồi làm bài 1 hồi. Chỉ còn chừa ra phần phải xài máy t ính thôi. Mình mới dẹp hết nhục nhã lên nói với mấy bà canh mình thi là "tui phải có máy tính thì tui mới làm được. Giờ bà cho tui ra mua đi (book store trong trường có bán, gần xịt à), hay bà đi mua cho tui đi." Ai dè cái bà thứ hai nghe vậy, đi lục trong tủ lost and found ra cho mình 1 cái máy tính HP10. Ta nói, mừng xém xỉu. Lon ton quay lại làm. Thì mới nhớ là mình đâu có bik xài. Hehe, vậy là cứ dựa theo trí nhớ mà bấm bậy. So kết quả với kết quả làm bằng tay của mình. Cuối cùng trí nhớ (lúc có lúc không) của mình đã không phụ lòng chủ nó. Và bài làm của mình cũng khá mĩ mãn. Thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vậy, nếu mình ko buông ra để giúp người khác, thì chưa chắc mình biết cái máy đó xài ra sao. Mà cũng chưa chắc có người làm mất cái máy đó mà bà coi thi cho mình mượn xài. Cho nên là, mình tin là ở hiền thì sẽ gặp lành. Hôm nay không gặp thì mai mốt gặp. Làm người mà có niềm tin thì sống vui lắm nghen.
Hugs!
Vầy nè, trong cái lớp Financial Management (quản lí tài chính) của mình, trường yêu cầu dùng máy tính HP10 gì gì đó, nói chung là máy tính chuyên dụng cho môn này, để tính cái Time Value of Money, nôm na là giá trị tiền tệ theo thời gian (hem bik dịch đúng hông, hên xui). Mình thì sách học là mình mua sách cũ, cũ đến nổi sách mới 100usd mà sách cũ mình mua có mười mấy 2 chục đồng thôi, hehe. Thì nghĩ sao mình bỏ 35~35 đồng ra mua cái máy tính mắc dịch đó. Hồi xưa học toán bị bắt buộc mua cái TI83 giá 100usd, mình lên ebay mua máy cũ giá 45usd mà mình còn căm thù rồi. Nhưng cái TI83 của mình cũng hay lắm, vì khi mình google thì mình phát hiện ra nó có chức năng tính Time Value of Money luôn. hehe, chỉ có cách nhập dữ liệu là khác với thằng HP thôi, còn lại thì kết quả y chang. I love google!
Bởi vậy nên mình đâu thèm mua máy kia mà chỉ xài máy tính TI83 của mình, mặc dù trong lớp hình như chỉ có mình mình dám làm vậy. Có điều là mình hay tài lanh đi chỉ bài cho người khác. Hông cần hỏi nha, cứ thấy nó thắc mắc là a lê hấp bay vô nói để tao nói nghe mày làm vầy, làm vầy nè. Ta nói, vô duyên ớn. Nhưng vì nhớ chỉ bài cho tụi xài máy tính HP mà mình cũng nhìn được cách nó nhập thông tin vô để tính kết quả. Nhìn sơ sơ vậy thôi chứ cũng không để ý lắm.
Kể dong dài là vì cái buổi trưa nay mình đi thi final. Đáng lẽ tuần sau người ta mới làm bài thi lận, nhưng mình làm trước vì lý do riêng. Ta nói, sáng dậy coi lại bài, rồi lấy máy tính ra tập làm lại 1 số bài tập. Xung lắm nha. Hehe, ai dè tới nơi mới phát hiện ra máy tính để quên ở nhà rồi. Mà cái bà đưa giấy thi cho mình nói là bả hông có máy tính đó đâu, bả chỉ có máy tính bình thường thôi. Cái mình ngồi làm bài 1 hồi. Chỉ còn chừa ra phần phải xài máy t ính thôi. Mình mới dẹp hết nhục nhã lên nói với mấy bà canh mình thi là "tui phải có máy tính thì tui mới làm được. Giờ bà cho tui ra mua đi (book store trong trường có bán, gần xịt à), hay bà đi mua cho tui đi." Ai dè cái bà thứ hai nghe vậy, đi lục trong tủ lost and found ra cho mình 1 cái máy tính HP10. Ta nói, mừng xém xỉu. Lon ton quay lại làm. Thì mới nhớ là mình đâu có bik xài. Hehe, vậy là cứ dựa theo trí nhớ mà bấm bậy. So kết quả với kết quả làm bằng tay của mình. Cuối cùng trí nhớ (lúc có lúc không) của mình đã không phụ lòng chủ nó. Và bài làm của mình cũng khá mĩ mãn. Thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vậy, nếu mình ko buông ra để giúp người khác, thì chưa chắc mình biết cái máy đó xài ra sao. Mà cũng chưa chắc có người làm mất cái máy đó mà bà coi thi cho mình mượn xài. Cho nên là, mình tin là ở hiền thì sẽ gặp lành. Hôm nay không gặp thì mai mốt gặp. Làm người mà có niềm tin thì sống vui lắm nghen.
Hugs!
Labels:
Personal,
Vietnamese
Monday, May 31
Chay nữa nè
Mấy bữa nay nấu thì nhìu, mà làm biếng viết blog quá. Có người hỏi, tui nói, viết dài quá, ng viết làm biếng viết còn ng đọc thì làm biếng đọc. Cái, người đó nói, thì quăng hình lên, rồi nói "Bột chiên, nè. hay là nuôi xào, nè". Hehe, coi bộ được à.
Quăng lên 2 món chay hén. Rất dễ làm. Ideas cho mấy bạn muốn diet hoặc ko ăn thịt chúng sanh.
Quăng lên 2 món chay hén. Rất dễ làm. Ideas cho mấy bạn muốn diet hoặc ko ăn thịt chúng sanh.
Gỏi Bắp Chuối (Hoa Chuối) với Bạc Hà (Dọc Mùng)
Xu Xu xào trứng/ đậu hủ non
Nguyên liệu nè. xuxu mình xào trứng. Nhưng ăn chay thì lấy đậu hủ non bóp nát, bỏ vô chảo nóng xào trước rồi xào xuxu sau. Giống trứng lắm nha. Mún giống hơn thì cho thêm 1 ít bột nghệ. :)
Labels:
Bếp núc,
Món Xào,
Vietnamese
Tuesday, May 11
Này thì đồ chay
Tui có ông bạn, nhà ổng mùng 1 ngày rằm thì ăn chay. Nhưng nhiều khi cũng bí hông biết chọn món gì vì món chay quanh đi quẩn lại cũng có bao nhiêu đó. Ở đây là mình không tính mấy món ham chay, gà chay, vịt chay của đài loan nha. hehe, ăn chay mà còn đòi phải là 'gà, vịt' nữa thì ăn thịt cho nó ngon.
Ông này thì cũng thích xuống bếp nên hay hỏi mình mấy món xào, hehe. Nên hôm nay tui chưng món này lên ông ngó coi ô kê hem nhé. Ăn ngon hơn thịt nha.
Đây: rau muống xào nấm Curly style :D
Nấm đông cô tươi (shikate mushroom) mua về cắt bỏ cái gốc, rửa cho sạch trong nước pha chút muối. Xong vắt nhẹ cho nó khô. Cắt ra làm 4.
Rau muống mình mua về rửa sạch, bỏ cọng già, lặt ra thành cọng vừa ăn. Có thể thay bằng cải thìa, cải xanh nữa nha.
Tỏi xắt hơi nhuyễn thôi, khỏi cần nhuyễn quá.
Bỏ chừng 2 muổng canh dầu vô chảo, chờ dầu nóng. Cứ lấy đũa tre châm vô thấy nó sôi lên là nóng đó. Xong cho hành vô phi lên hơi vàng, cho tiếp nấm vô xào cho thơm. Cho nhúm muối.
Khi nấm xào hơi mềm thì cho xí nước tương, nó nghe xèo xèo xèo xèo. (nếu không ăn chay thì cho vô 1 muỗng dầu hào là bá cháy)
Xong cho rau vô đảo đều tay. Đừng để nó mềm èo nha. Vì mình làm lửa lớn nên nhớ đảo xơ để nó hơi đổi màu là ok.
Tắt lửa,(nếu ko ăn chay thì xịt miếng nước mắm), cho ra dĩa. Ăn với cơm nóng. Món này để càng lâu thì rau muốn càng đen,vì thế mà khi xào mình xào nhanh để nó còn giữ màu xanh tươi.
Làm thử coi sao hén. Tui không chụp hình trong quá trình làm vì tui chỉ thử nghiệm thôi, hông biết có thành công hông mà.
Ông này thì cũng thích xuống bếp nên hay hỏi mình mấy món xào, hehe. Nên hôm nay tui chưng món này lên ông ngó coi ô kê hem nhé. Ăn ngon hơn thịt nha.
Đây: rau muống xào nấm Curly style :D
Nấm đông cô tươi (shikate mushroom) mua về cắt bỏ cái gốc, rửa cho sạch trong nước pha chút muối. Xong vắt nhẹ cho nó khô. Cắt ra làm 4.
Rau muống mình mua về rửa sạch, bỏ cọng già, lặt ra thành cọng vừa ăn. Có thể thay bằng cải thìa, cải xanh nữa nha.
Tỏi xắt hơi nhuyễn thôi, khỏi cần nhuyễn quá.
Bỏ chừng 2 muổng canh dầu vô chảo, chờ dầu nóng. Cứ lấy đũa tre châm vô thấy nó sôi lên là nóng đó. Xong cho hành vô phi lên hơi vàng, cho tiếp nấm vô xào cho thơm. Cho nhúm muối.
Khi nấm xào hơi mềm thì cho xí nước tương, nó nghe xèo xèo xèo xèo. (nếu không ăn chay thì cho vô 1 muỗng dầu hào là bá cháy)
Xong cho rau vô đảo đều tay. Đừng để nó mềm èo nha. Vì mình làm lửa lớn nên nhớ đảo xơ để nó hơi đổi màu là ok.
Tắt lửa,(nếu ko ăn chay thì xịt miếng nước mắm), cho ra dĩa. Ăn với cơm nóng. Món này để càng lâu thì rau muốn càng đen,vì thế mà khi xào mình xào nhanh để nó còn giữ màu xanh tươi.
Làm thử coi sao hén. Tui không chụp hình trong quá trình làm vì tui chỉ thử nghiệm thôi, hông biết có thành công hông mà.
Labels:
Bếp núc,
Món Xào,
Vietnamese
Tuesday, May 4
How to leave a comment? Làm sao để lại comment?
Có nhiều người chưa quen với Blogspot thì sẽ không quen với cách lưu comment ở đây. Tui thấy cái này hay ở chỗ là cho những người không có account comment. Nói thiệt chứ, nhiều khi muốn để lại lời chào, nhưng nghĩ đến chiện đăng kí account thì lại làm biếng. Hehe. Bà con không có account xin xem cách comment này, sẽ dễ dàng cho bạn hơn. Làm ơn đừng comment kiểu Anonymous, tui hẻm biết kiu làm sao. Cho cái tên hay cái nick là được mà.
If you would like to leave a comment on my blog, but you do not have a blogger account, please refer to the following instruction. It will let you leave a name, or a link (if you choose to) and your comment. I would be very happy to know that someone stopped over and say hi. Thanks!
If you would like to leave a comment on my blog, but you do not have a blogger account, please refer to the following instruction. It will let you leave a name, or a link (if you choose to) and your comment. I would be very happy to know that someone stopped over and say hi. Thanks!
Labels:
English,
how to leave comment,
Vietnamese
Aiiii bột chiên hônnnnn?
Nói tới cái món này, phải nói ngày xưa, đi học ở DK, lớp 6 chứ mấy đâu, haiz, vậy mà quay qua quay lại cái nó thành 'ngày xưa' mất rồi.Cái trường của mình thì nó bự thiệt là bự, vì có 3 khối lớp, mà mỗi khối lớp là gần 2000 học sinh mừ. Vì nó bự nên nó có hai cái cổng. hehe. Cổng sau cho mấy đứa có xe đạp dắt xe vô gửi. Mình nhớ cổng đó thì có một ông vá xe hay ngồi. Cái cổng đó mình ra vô thường xuyên nhất vì nó gần với lớp mình. Với lại, cái cổng đó thì có ông giám thị hiền hiền ngồi uống cafe. Rồi còn 1 điều quan trọng là hồi đó hình như căn tin cũng ở đó :D. Nhưng mình muốn nói ở đây là cái cổng chính. Cổng chính có 2 ông bà Tàu chuyên bán bột chiên. Từ sáng đến trưa luôn. Mình nhớ sáng nào cũng "2 ngàn bột chiên, 1 trứng, nhiều hẹ, nhiều đồ chua" :D. Hồi học đội tuyển thì còn ăn bạo nữa. Vì lúc đó học chính khóa buổi chiều muh, còn học đội tuyển thì buổi sáng. Thế là cả đám cứ kéo nhau ra quán ngồi.
Ta nói, bây giờ suy nghĩ lại. Ăn ở đó không có vệ sinh gì, nhưng sao vẫn thấy ngon ghê à. Nhất là cái chảo chiên của ổng nó chiên liên tục nên nó có cái mùi thiệt là đặc biệt. Không biết nói sao. Chứ ở nhà chiên thì không thể nào có mùi đó được, hehe. Qua đây rồi, ta nói thèm cái món quỷ này thấy sợ luôn. Đi nhà hàng tàu ăn Dimsum thì cái bột chiên của nó bở bở, mềm mềm thấy ghê. Còn ra chợ VN mua bột làm sẵn thì nó cứng ngắc, khô queo. Nói chung ăn rất chán. Nên mình đã dự định phải về VN ăn cho thiệt đã.
May sao, mình hay mò qua blog mấy chị, và thế là thấy chị Chôm Chôm làm bột chiên. Thế là biết sao hông. Ta nói... Ham thực thì cực thân đó mà.
Bữa đó đã làm 1 nồi bún bò là cũng mệt goài nghen. Nhưng tối đó vẫn thức làm bột và hấp bột. Bột vừa chín thì hình như gần 3h sáng. :D Nhưng bù lại 10h thức dậy thì có thể chiên ngay 1 dĩa nóng hổi vừa thổi vừa ăn.Bột mình làm cho nhiều khoai môn nên nó thơm thiệt là thơm. Mà nó lại vừa ăn, không quá bở mà không quá cứng. Cộng với trứng mình chiên nó hơi già già nên có cái mùi cũng đã đã. (mở ngoặc chút, lần sau mua organic egg ăn chắc thơm hơn nữa). Nói chung là puurrrrfect! Mà hay cái là, hấp 1 lần bột nhưng chiên chắc cũng nhiều lần. Mình còn 1 tảng bột hấp bỏ trên freezer nè. Chắc cuối tuần lại làm tiếp. Bà con ai muốn coi công thức xin mời qua đây nha. Vì mình làm hầu như là chính xác công thức, không thay đổi chi hết.
Sau đây xin mời quý vị, quý khán giả, quý bạn coi live show sexy bột chin. Hì' hí
![]() |
| Khi em còn trong chảo |
![]() |
| Giòn hông? |
![]() |
| Nóng bốc khói nha! |
![]() |
| Xin mời! |
Mong bà con thông cảm là mấy tấm hình trên là khi em ý còn sexy. Chưa có bỏ đồ chua cũng như nước tương (hơi chua hơi ngọt) và tương ớt lên. Nhưng sau khi em ấy được ' trang điểm" thì tui lại mê ăn quá mà quên chụp hình. hị hị.
Khuyến mãi thêm con cá nướng nè. Làm y chang lần trước, nhưng lần này tui xay nhuyễn lá bạc hà/húng (mint) và mấy tép tỏi (nói chứ gần 1 củ tỏi) lại rồi trét lên con cá. Chấm mắm nêm (tại còn dư sau hôm cuốn bánh tráng thịt luộc). Ăn cũng ngon lắm nha.
Da cá dòn lắm đó nghen! Ăn với cơm nóng rất phê. Xin mời, xin mời!
Monday, March 29
Hello, School!
Hôm nay đi học goài, hehe. Hông biết nôn nao hay xì chét nữa vì sau bao ngày nằm nhà thì hôm nay sẽ cày 1 lèo từ 1h chiều đến 10h tối mới ra.
Để coi coi. :)
Thôi ráng học cho xong hè này sẽ tha hồ tung tẩy :D
À mà, T. nói, mình ko up blog thường xuyên thì bà con sẽ ko thèm vô thăm nữa. Thiệt vậy hả ta?
Để coi coi. :)
Thôi ráng học cho xong hè này sẽ tha hồ tung tẩy :D
À mà, T. nói, mình ko up blog thường xuyên thì bà con sẽ ko thèm vô thăm nữa. Thiệt vậy hả ta?
Labels:
Personal,
Vietnamese
Friday, March 26
Bánh Bao
Bánh bao... Ui, nói ra thì cũng nhục mặt nhưng mình làm hai lần rồi mà không có lần nào ra trò hết. Mà phải thú nhận là mình không thể nào làm 1 pastry chef được. Hixhix. Làm món gì liên quan đến bánh thì cũng bị 'bể' hết.
Đúng ra thì nhà mình thích ăn bánh bao vỏ mỏng nên với mình vỏ mỏng cũng ko có thành vấn đề, hehe, thích ăn nhân thôi. Nhưng người khác thì thích ăn nhiều bột, mà mình làm nhiều bột hem được, ý là nó ko nổi lên á, là sao ta. Hmmm, chắc vì cho nhiều nhân quá. Hixhix.
Lần đầu làm thì mình hấp, nó ra cũng ok nhưng hơi nước làm bánh hổng đẹp. Lần sau chế chiêu, cho vô oven, lót khay nước ở dưới, nhưng lại cho nhiệt độ cao quá thành ra nó ra hơi giống bánh nướng. Cái vỏ bên ngoài nó cứng cứng. Có điều bỏ tủ lạnh qua đêm mềm lại thì lại y chang bánh bao. Nhưng T bảo its different, its not steaming bun. Ghét!
Phải làm thêm lần nữa mới được! Nhưng ba cái tinh bột này ăn 1 bữa là thấy mệt rồi, hixhix.
Thèm bánh bao cả cần quá đi thoai!
Thôi coi hình nè, mai mốt làm ngon thiệt ngon thì sẽ đi mời ăn sau nhé! Công thức làm bột là mình chôm bên nhà Chị Chôm Chôm nha, qua đó coi. À giờ đọc kĩ thì chị Chôm chỉ dùng 1/8tbsp nhân hay sao á, haha, mình chơi quá trời nhân. Uixxx
À, bây giờ mới phát hiện ra là mình ko cho nhiều thời gian cho bánh nó nổi. Có người cho bánh nổi tới 3 lần trong công đoạn làm, còn mình chỉ cho nó nghĩ có 30 phút hà. Hmmm. Để coi chừng nào ngán ăn bánh bao sẽ làm lại phục thù mí được.
Thôi giờ coi liveshow bánh bao nha.

Công thức bột bên nhà Chị Chôm Chôm, tui bỏ rây bột rồi trộn sữa, sour cream, và shortening vô. Sau đó dùng cây spatula này trộn bột cho nó ko dính tay, mắc công tui rửa :D. Sau khi bột dính lại thì tui cho ra bàn (cái tấm thớt bằng kiếng cho tui làm bánh này tui chôm của T., hehe, và đừng dùng thớt này làm gì khác hết nha. Vì cắt trên thớt kiếng sẽ làm dao của mình bị lục/hết bén)

Nguyên liệu đây. Thị heo xay tui mua về ướp với 1 muỗng canh dầu hào, 1 muỗng canh dầu mè, chừng nửa muỗng cà phê muối, nửa trái hành tây xắt nhuyễn, và 1 muỗng cà phê Mirin. Mirin là optional nhe. Để bữa nào giải thích vụ mirin sau.

Còn đây là cách tui gói bánh bao. Hehe, ai cười thì cười nha. Lần đầu tui làm, mà research cả buổi ko ai nói đến gói bánh thế nào hết, nên tui làm đại theo suy nghĩ của mình. Vì đây là tác phẩm của tui nên tui thấy là nó cute và nó hay hay. Còn ai có ý kiến khác cứ đưa ra, hehe. :D
Có điều rút kinh nghiệm là bột cán mỏng quá. Đi đọc bao nhiêu blog cũng nói cán bột mỏng, và ngoài mép thì mỏng hơn ở giữa, nhưng có vẻ mình hơi literate hay sao, hehe. Quá xá mỏng.
Thành phẩm lần đầu tiên làm bánh đây:
Do tui còn non sơ, nên chưa biết canh nước. Thế là hơi nước chảy xuống làm cái mặt bánh bớt đẹp. Nhưng ăn thì ngon. Hehe.
Tui bỏ lá ngò ở trên vì bánh bao Cả Cần tui ăn nó làm vậy, mà ăn ngon lắm. Cđ điều ở Vn lá ngò nó nhỏ, nhìn dễ thương hơn. Lá ngò này nó ăn bơ sữa quá nên nó hơi bành ki.

First bacth
Đúng ra thì nhà mình thích ăn bánh bao vỏ mỏng nên với mình vỏ mỏng cũng ko có thành vấn đề, hehe, thích ăn nhân thôi. Nhưng người khác thì thích ăn nhiều bột, mà mình làm nhiều bột hem được, ý là nó ko nổi lên á, là sao ta. Hmmm, chắc vì cho nhiều nhân quá. Hixhix.
Lần đầu làm thì mình hấp, nó ra cũng ok nhưng hơi nước làm bánh hổng đẹp. Lần sau chế chiêu, cho vô oven, lót khay nước ở dưới, nhưng lại cho nhiệt độ cao quá thành ra nó ra hơi giống bánh nướng. Cái vỏ bên ngoài nó cứng cứng. Có điều bỏ tủ lạnh qua đêm mềm lại thì lại y chang bánh bao. Nhưng T bảo its different, its not steaming bun. Ghét!
Phải làm thêm lần nữa mới được! Nhưng ba cái tinh bột này ăn 1 bữa là thấy mệt rồi, hixhix.
Thèm bánh bao cả cần quá đi thoai!
Thôi coi hình nè, mai mốt làm ngon thiệt ngon thì sẽ đi mời ăn sau nhé! Công thức làm bột là mình chôm bên nhà Chị Chôm Chôm nha, qua đó coi. À giờ đọc kĩ thì chị Chôm chỉ dùng 1/8tbsp nhân hay sao á, haha, mình chơi quá trời nhân. Uixxx
À, bây giờ mới phát hiện ra là mình ko cho nhiều thời gian cho bánh nó nổi. Có người cho bánh nổi tới 3 lần trong công đoạn làm, còn mình chỉ cho nó nghĩ có 30 phút hà. Hmmm. Để coi chừng nào ngán ăn bánh bao sẽ làm lại phục thù mí được.
Thôi giờ coi liveshow bánh bao nha.

Công thức bột bên nhà Chị Chôm Chôm, tui bỏ rây bột rồi trộn sữa, sour cream, và shortening vô. Sau đó dùng cây spatula này trộn bột cho nó ko dính tay, mắc công tui rửa :D. Sau khi bột dính lại thì tui cho ra bàn (cái tấm thớt bằng kiếng cho tui làm bánh này tui chôm của T., hehe, và đừng dùng thớt này làm gì khác hết nha. Vì cắt trên thớt kiếng sẽ làm dao của mình bị lục/hết bén)

Nguyên liệu đây. Thị heo xay tui mua về ướp với 1 muỗng canh dầu hào, 1 muỗng canh dầu mè, chừng nửa muỗng cà phê muối, nửa trái hành tây xắt nhuyễn, và 1 muỗng cà phê Mirin. Mirin là optional nhe. Để bữa nào giải thích vụ mirin sau.

Còn đây là cách tui gói bánh bao. Hehe, ai cười thì cười nha. Lần đầu tui làm, mà research cả buổi ko ai nói đến gói bánh thế nào hết, nên tui làm đại theo suy nghĩ của mình. Vì đây là tác phẩm của tui nên tui thấy là nó cute và nó hay hay. Còn ai có ý kiến khác cứ đưa ra, hehe. :D
Có điều rút kinh nghiệm là bột cán mỏng quá. Đi đọc bao nhiêu blog cũng nói cán bột mỏng, và ngoài mép thì mỏng hơn ở giữa, nhưng có vẻ mình hơi literate hay sao, hehe. Quá xá mỏng.
Thành phẩm lần đầu tiên làm bánh đây:
Do tui còn non sơ, nên chưa biết canh nước. Thế là hơi nước chảy xuống làm cái mặt bánh bớt đẹp. Nhưng ăn thì ngon. Hehe.
Tui bỏ lá ngò ở trên vì bánh bao Cả Cần tui ăn nó làm vậy, mà ăn ngon lắm. Cđ điều ở Vn lá ngò nó nhỏ, nhìn dễ thương hơn. Lá ngò này nó ăn bơ sữa quá nên nó hơi bành ki.

First bacth
Lần đầu làm nên đầu tròn đuôi méo đủ hết. hehe, thiệt là mắc cười.

Lần thứ hai nè, tui làm lại. Gói thì đẹp hơn, và vỏ hơi dầy hơn. Nhưng có điều cái tật không bỏ là vẫn cho nhân hơi nhiều. Hehe.
Lần hai làm cho vô oven, mà ngu quá, đáng lẽ để nhiệt độ cỡ 200F thôi thì đi vặn 350. Thành ra bánh như bánh nướng á. Nhưng ăn vẫn ok. Mà, qua ngày sau thì nó mềm lại thì ăn vẫn giống bánh bao. Đương nhiên, chỉ có những đứa như tui thì mới chấp nhận, chứ như má, anh 3, hay T. mà ăn vô thì kí cho bờm đầu. hehehe
Thôi, lần sau, lần sau...
Mà, làm vậy mới biết mấy chị, mấy mẹ làm cho gia đình mình ăn, họ bỏ biết bao tình thương và công sức vô đó. Xong rồi còn đem lên chia sẻ cho mình. Thiệt là quá quý!
À mà, tính làm há cảo mà T. ko cho. La tui là, đi mua là có làm chi cho bừa bộn. Ta nói, ghét clean freak lắm nha. Ghét lắm luôn. Bữa nào tui canh ko có ai ở nhà thì tui làm, hehe. Làm xong chụp hình cho con Phoenix nó coi. Chờ đấy!

Lần thứ hai nè, tui làm lại. Gói thì đẹp hơn, và vỏ hơi dầy hơn. Nhưng có điều cái tật không bỏ là vẫn cho nhân hơi nhiều. Hehe.
Lần hai làm cho vô oven, mà ngu quá, đáng lẽ để nhiệt độ cỡ 200F thôi thì đi vặn 350. Thành ra bánh như bánh nướng á. Nhưng ăn vẫn ok. Mà, qua ngày sau thì nó mềm lại thì ăn vẫn giống bánh bao. Đương nhiên, chỉ có những đứa như tui thì mới chấp nhận, chứ như má, anh 3, hay T. mà ăn vô thì kí cho bờm đầu. hehehe
Thôi, lần sau, lần sau...
Mà, làm vậy mới biết mấy chị, mấy mẹ làm cho gia đình mình ăn, họ bỏ biết bao tình thương và công sức vô đó. Xong rồi còn đem lên chia sẻ cho mình. Thiệt là quá quý!
À mà, tính làm há cảo mà T. ko cho. La tui là, đi mua là có làm chi cho bừa bộn. Ta nói, ghét clean freak lắm nha. Ghét lắm luôn. Bữa nào tui canh ko có ai ở nhà thì tui làm, hehe. Làm xong chụp hình cho con Phoenix nó coi. Chờ đấy!
Labels:
Bánh,
Bếp núc,
Vietnamese
Tuesday, March 16
Cá nướng chấm nước mắm gừng
Hôm nay làm món này là lần đầu nhưng thành công thì thật rực rỡ. Ta nói, cá nướng ra da thiệt giòn, nhưng thịt cá thì mềm và ngọt. Khi ăn thì không hề có mùi tanh mà chỉ có vị ngọt tươi của cá thôi. Ăn được hai chén cơm thiệt no nhưng lại không nặng bụng lặc lè như là ăn mấy món thịt khác.
Tuần trước nè, muốn làm bún cá tự vì Chị Chôm Chôm làm thấy ngon ghê. Nên chạy vô Costco kiếm mua cá. Cái tui thấy cá Trout nó mới package ngay ngày hôm đó luôn, tươi ơi là tươi, mắt cá trong vắt à, nên lượm lun một khay. Mua về thì quăng vô freezer liền, đến hôm nay lấy ra thì mới lấy ăn. Vậy mà nó ngooonn ghia luôn. Quyết định là mốt vô Costco mua cá tiếp. Cá tươi thay vì vô Trader Joe nó toàn đóng băng lạnh cứng không.
Cách làm thì tui bắt chước của Chị Hai(bep.cohai.info) và em của chỉ. Số là đó giờ ở Vietnam đâu có biết xài oven nên đâu có biết canh nhiệt độ. May quá có Chị Hai chỉ cho, thế là làm ngon lành thôi. Hehe. Nhớ vô đây coi cách chị Hai làm nha. Ngon lắm đó! Còn cách tui làm thì theo ý tui chút chút. Nhưng cũng không tệ. hehe. Chị Hai ơi chấm điểm!
Ghi ra từng công đoạn nè ông Thuận. Dễ làm lắm nha. Bữa nào làm đãi má và cả nhà ăn nha.
Đầu tiên là mình lấy mấy con cá từ trên freezer bỏ xuống ngăn thường của tủ lạnh qua đêm cho nó rã đông từ từ. Cá, tôm, mực là mình ko có defrost trong Microwave nha, ăn nó dở ẹt á. Xong thì ngâm trong sữa có pha chút muối như Chị Hai nói, cho nó sạch và bớt tanh. Tui còn lấy muối chà sát thân cá, lấy hết máu đông ra. Sau đó thì rữa lại với nước lạnh và để ráo hoặc dùng kitchen towel thấm hết nước.
Vì tui có tới 5 con cá trong cái package nên sẵn rửa thì tui chia mấy con này ra làm nhiều món luôn. Mai mốt nấu thì lấy ra nấu thôi khỏi cần rửa nữa mắc công. Cái này gọi là 1 công đôi ba chuyện. Tui cắt hết đầu và đuôi cá để riêng, dành cho thứ 6 nấu cháo cá hay cháo hải sản gì đó. Sau đó tui lóc xương 1 con, để dành chiên hay nướng ăn với rau. còn 2 con thì tui ướp để ngày mai kho.
Khi ướp cá kho thì tui ướp trong bịch luôn, ngày mai chỉ cần làm đồ ăn xong thì vứt cái bịch, khỏi rửa, và khi bỏ vô tủ lạnh thì nó không chiếm chỗ.
Sau đó thì dùng cây bút permenant marker viết ngày tháng lên từng món nha. Vì nếu lỡ để quên mấy tháng sau lấy ra thì còn biết coi còn ăn được không. Hehe. Thường thì nếu bỏ đồ ăn lên freezer thì giữ được 1-2 tháng, còn ngăn lạnh không thôi thì 1 tuần tới 10 ngày là maximum nha.
Tuần trước nè, muốn làm bún cá tự vì Chị Chôm Chôm làm thấy ngon ghê. Nên chạy vô Costco kiếm mua cá. Cái tui thấy cá Trout nó mới package ngay ngày hôm đó luôn, tươi ơi là tươi, mắt cá trong vắt à, nên lượm lun một khay. Mua về thì quăng vô freezer liền, đến hôm nay lấy ra thì mới lấy ăn. Vậy mà nó ngooonn ghia luôn. Quyết định là mốt vô Costco mua cá tiếp. Cá tươi thay vì vô Trader Joe nó toàn đóng băng lạnh cứng không.
Cách làm thì tui bắt chước của Chị Hai(bep.cohai.info) và em của chỉ. Số là đó giờ ở Vietnam đâu có biết xài oven nên đâu có biết canh nhiệt độ. May quá có Chị Hai chỉ cho, thế là làm ngon lành thôi. Hehe. Nhớ vô đây coi cách chị Hai làm nha. Ngon lắm đó! Còn cách tui làm thì theo ý tui chút chút. Nhưng cũng không tệ. hehe. Chị Hai ơi chấm điểm!
Ghi ra từng công đoạn nè ông Thuận. Dễ làm lắm nha. Bữa nào làm đãi má và cả nhà ăn nha.
Đầu tiên là mình lấy mấy con cá từ trên freezer bỏ xuống ngăn thường của tủ lạnh qua đêm cho nó rã đông từ từ. Cá, tôm, mực là mình ko có defrost trong Microwave nha, ăn nó dở ẹt á. Xong thì ngâm trong sữa có pha chút muối như Chị Hai nói, cho nó sạch và bớt tanh. Tui còn lấy muối chà sát thân cá, lấy hết máu đông ra. Sau đó thì rữa lại với nước lạnh và để ráo hoặc dùng kitchen towel thấm hết nước.
Vì tui có tới 5 con cá trong cái package nên sẵn rửa thì tui chia mấy con này ra làm nhiều món luôn. Mai mốt nấu thì lấy ra nấu thôi khỏi cần rửa nữa mắc công. Cái này gọi là 1 công đôi ba chuyện. Tui cắt hết đầu và đuôi cá để riêng, dành cho thứ 6 nấu cháo cá hay cháo hải sản gì đó. Sau đó tui lóc xương 1 con, để dành chiên hay nướng ăn với rau. còn 2 con thì tui ướp để ngày mai kho.
Khi ướp cá kho thì tui ướp trong bịch luôn, ngày mai chỉ cần làm đồ ăn xong thì vứt cái bịch, khỏi rửa, và khi bỏ vô tủ lạnh thì nó không chiếm chỗ.
Sau đó thì dùng cây bút permenant marker viết ngày tháng lên từng món nha. Vì nếu lỡ để quên mấy tháng sau lấy ra thì còn biết coi còn ăn được không. Hehe. Thường thì nếu bỏ đồ ăn lên freezer thì giữ được 1-2 tháng, còn ngăn lạnh không thôi thì 1 tuần tới 10 ngày là maximum nha.
Như ni.
Khi bỏ cá lên tủ lạnh thì tui lấy miếng Aluminum Foil để tui gói nó lại. Làm vậy thì mình thấy là cá nó không bị freezer burn, tức là khi lấy thịt ra làm đồ ăn thì thấy như có tuyết đóng xung quanh miếng thịt, ăn hông ngon. Và khi mình bao aluminum foil thì lúc mình rã đông nó cũng đỡ chảy nước hay sao á. tui thấy vậy.

Nhìn vậy được hơn là nhìn con cá không thôi há

Nhìn vậy được hơn là nhìn con cá không thôi há
Thôi bây giờ vô màn chính. Con cá nướng của tui. Hehe. Sau khi rửa sạch thì nàng cá được cho vô rổ để cho ráo. Trong lúc đó thì mình lấy một khúc bơ cỡ đầu ngón tay cái, cho vô đó chừng 1-2 muỗng canh dầu. Ở đây tui dùng dầu olive - extra virgin olive oil. Cho nó vô microwave vặn 25 second cho bơ chảy ra. Khi con cá mình hơi ráo nước rồi thì mình quét cái bơ dầu này lên khắp mình cá, nhớ quét nhiều trong bụng cá nữa nha. Như vầy:


Vặn lò nướng lên 350 độ nha, rồi đợi nó preheat. Khi nó xong nó sẽ báo cho mình biết bằng cách beep 1 cái hay là bật đèn đỏ. Tùy mỗi lò, nên nhớ coi chừng.
Sau khi cái lò nóng thì mình cho con cá vô nồi. Nhớ làm như trong hình, đặt 1 cái rack ở dưới con cá cho mỡ chãy xuống

Sau khi cái lò nóng thì mình cho con cá vô nồi. Nhớ làm như trong hình, đặt 1 cái rack ở dưới con cá cho mỡ chãy xuống

vậy thôi. cho vô lò, 30 phút. Tốt nhất là canh đồng hồ, hehe. 30 phút vậy chứ nhanh lắm. Nhớ là mỗi 5 hay 10 phút thì mình mở lò và trét thêm dầu lên con cá nha.
Trong khi đó đi làm nước mắm gừng. Ta nói. Chấm cá có nhiều cách, như mắm me, mắm gừng, mắm chua ngọt, mắm nêm ... Nhưng tui chỉ thích mắm gừng thôi. Không hiểu sao nha. Vị nóng của gừng nó đi đôi với vị ngọt của cá,its like a full bloat orgasm in the mouth. hehe.
Phụ gia làm mắm gừng đây:

Trong khi đó đi làm nước mắm gừng. Ta nói. Chấm cá có nhiều cách, như mắm me, mắm gừng, mắm chua ngọt, mắm nêm ... Nhưng tui chỉ thích mắm gừng thôi. Không hiểu sao nha. Vị nóng của gừng nó đi đôi với vị ngọt của cá,its like a full bloat orgasm in the mouth. hehe.
Phụ gia làm mắm gừng đây:

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh quạ, hehe, vì mỗi người nêm nếm mỗi khác nên nhớ nêm sao cho mặn mặn ngọt ngọt là Ok. Nhớ là gừng là chủ yếu nha. Nước mắm gừng mà.
Thành phẩm nè

Thành phẩm nè

Làm xong thì chắc cũng vừa 30 phút. Lúc này thì mình vặn oven lên thành broil khoảng 5 phút nữa rồi mới tắt lò. Nếu thích thì cho miếng chanh vô nướng chung, nó thơm lắm. Xong rồi thì dọn lên xực thôi.
Cá vừa xong thì T về tới. Trời, thấy con cá là mắt bả sáng trưng, còn phụ mình chụp hình nữa
Da cá dòn lắm đó, nhưng tại picture whoring lâu quá nên ăn còn giòn 70% thoai, hehe. Ngại ghia.
Cá vừa xong thì T về tới. Trời, thấy con cá là mắt bả sáng trưng, còn phụ mình chụp hình nữa
Da cá dòn lắm đó, nhưng tại picture whoring lâu quá nên ăn còn giòn 70% thoai, hehe. Ngại ghia.
Labels:
Bếp núc,
Món Cá,
Vietnamese
Saturday, March 13
Bare Naked Apple Salad
Haha, blog vừa mở hàng mà đã có người chê. Chê thẳng mặt luôn nha chứ cũng không thèm comment đâu. Nói là màu không đẹp, cô nấu món khác đi. Hix. Ừ, tui không thích bị chê đâu nha. Hình người ta chụp buổi chiều, trong nhà, ko có natural light, toàn đèn vàng vọt không à mà chê vậy đó hả. Bởi mới nói ko hiểu tụi Mĩ nó sao mà dùng đèn vàng ko à, vô nhà là đã bùn ngủ rồi. Mà bóng vàng nó còn tốn điện hơn bóng trắng đó chứ. Nóng nữa! Làm mình chụp hình ko đẹp bị chê nè. Mà kiu đi mua Energy Saving Natural Light Bulb thì hông chịu mua nha. Thấy ghét.
Nè, chê tui phải không? Thì vô coi lại cái này coi. Chụp natural light nè. Tui thích phục thù bằng cách làm tốt hơn, chưng hình đẹp hơn vậy đó. Chê nữa đi. hehe.
(Get your sense of humors on, people)
Món gỏi táo này, ăn ở nhà hàng thái Lamai. Nhà hàng chỉ có bà chủ già người Thái và 2 chú phụ bếp thôi. Bả làm 2 cái xe buffet, từ sáng đến chiều, chỉ nghĩ 2 tiếng từ 3pm-5pm để bả về nhà ăn cơm thôi. Khách vô thì đa phần là tự đến quầy buffet mà lấy, vì chờ phục vụ chắc tới năm sau, haha. Mà ăn ở đây vui lắm, nhìu khi đông quá bả bực lên bả la um sùm lun. Có lần, ông kia hỏi bả sao Pad thai hết rồi mà ko thấy lên. Vì ổng chỉ chờ ăn cái đó thôi, haha, bả nạt ổng cái, Im very busy. haha. Nhưng nói thiệt là hổng ai giận hết mà toàn cười không à. I dont know, there is something very charming about her.
Bán hàng vậy đó mà lúc nào cũng đông khách. Vì nó ngon! Mà vì ngon nên người ta sẵn sàng chen chúc nhau, sẵn sàng vô đó ăn dù ăn xong bước ra thì trời ơi người và áo khoác nó hôi mùi đồ ăn thấy sợ. Bây giờ dọn đi rồi, thì nhớ quá trời. Chỉ còn nước tự làm thôi.
Món này bả làm có đậu phộng, có hành phi nha. Và khi nghiên cứu trên net thì mình thấy có người còn cho tôm khô vô nữa. Theo như những gì mình đọc thì món này nó có là do hồi đó refugees mới qua Mỹ, cộng đồng châu Á không dày đặc như bây giờ nên muốn kiếm trái xoài nó thiệt là khó. Mà trong khi đó thì Granny Smith Apple - Trái táo xanh thì nó đầy. Mà Mỹ nó hảo ngọt mà, trái này thì chua nên nó đâu thèm. Nó rẻ. Mà bà con mình thì quá thông minh nên đã dùng trái táo xanh này chế ra món gỏi táo. Nhưng mà sao ít thấy người Việt ăn mà với người Thái thì rất phổ biến.
Con bé Curvy vì mê món này và vì thấy táo xanh on sale hình như 3 đồng 2 bao bự nên tha về làm. Mà quên mất nhà ko có đậu phộng (ghét ăn đậu dính răng), không có tôm khô (hết rồi quên mua), chỉ có mấy là basil tự trồng (lấy cây basil trong phần phở carry out cắm xuống đất mà nó ra cây basil sống nhăn, hay hông?). Thành ra là cái dĩa này nó thành bare naked. Nhưng bare naked thì cũng ko sao nha. Đẹp và ngon là ok rồi, hehe.
Cách làm của Curvy là như sau:
_Táo granny smith apple, táo đỏ còn non, mua về rửa sạch, cắt miếng hơi to bản và ngâm nước muối có vắt miếng chanh cho nó trắng.
_Pha nước mắm sao cho đủ vị chua ngọt mặn. Táo xanh chua rồi nên mình dùng ít chanh thôi. Thích tỏi thì đăm tỏi nha, nhưng mình thích ăn có mùi táo nên mình ko đăm tỏi vì mùi tỏi có thể sẽ làm át mùi táo.
_Tôm khô ngâm nước vài tiếng cho mềm, bỏ lên chảo xào cho khô lại và có mùi thơm.
_Hành tím xắt hơi dầy, cỡ 3-4 mm, bỏ lên chảo dầu (3-4tbsp dầu) phi cho nó hơi vàng rồi tắt bếp. để nó 1 hồi nó sẽ tự nó vàng thêm. Nếu mình phi vàng sậm quá mới tắt bếp thì 1 hồi nó sẽ đen thui.
_Vớt táo ra khỏi dung dịch nước chanh muối hồi nãy, xã qua 1 lần nước lạnh. Để ráo hoặc dùng kitchen towel chậm cho khô. Nếu ướt quá thì gia vị không thấm ăn lạt nhách. À, có thể bỏ vô salad spinner xoay cho nó khô nếu được.
_Trộn táo, tôm khô, đậu phộng lại cho đều. Top với hành phi và 1 ít basil cho nó đẹp.
_Rồi ăn thôi còn chờ gì nữa.
Xin mời mọi người dùng dĩa gỏi bare naked của em. :D
Nè, chê tui phải không? Thì vô coi lại cái này coi. Chụp natural light nè. Tui thích phục thù bằng cách làm tốt hơn, chưng hình đẹp hơn vậy đó. Chê nữa đi. hehe.
(Get your sense of humors on, people)
Món gỏi táo này, ăn ở nhà hàng thái Lamai. Nhà hàng chỉ có bà chủ già người Thái và 2 chú phụ bếp thôi. Bả làm 2 cái xe buffet, từ sáng đến chiều, chỉ nghĩ 2 tiếng từ 3pm-5pm để bả về nhà ăn cơm thôi. Khách vô thì đa phần là tự đến quầy buffet mà lấy, vì chờ phục vụ chắc tới năm sau, haha. Mà ăn ở đây vui lắm, nhìu khi đông quá bả bực lên bả la um sùm lun. Có lần, ông kia hỏi bả sao Pad thai hết rồi mà ko thấy lên. Vì ổng chỉ chờ ăn cái đó thôi, haha, bả nạt ổng cái, Im very busy. haha. Nhưng nói thiệt là hổng ai giận hết mà toàn cười không à. I dont know, there is something very charming about her.
Bán hàng vậy đó mà lúc nào cũng đông khách. Vì nó ngon! Mà vì ngon nên người ta sẵn sàng chen chúc nhau, sẵn sàng vô đó ăn dù ăn xong bước ra thì trời ơi người và áo khoác nó hôi mùi đồ ăn thấy sợ. Bây giờ dọn đi rồi, thì nhớ quá trời. Chỉ còn nước tự làm thôi.
Món này bả làm có đậu phộng, có hành phi nha. Và khi nghiên cứu trên net thì mình thấy có người còn cho tôm khô vô nữa. Theo như những gì mình đọc thì món này nó có là do hồi đó refugees mới qua Mỹ, cộng đồng châu Á không dày đặc như bây giờ nên muốn kiếm trái xoài nó thiệt là khó. Mà trong khi đó thì Granny Smith Apple - Trái táo xanh thì nó đầy. Mà Mỹ nó hảo ngọt mà, trái này thì chua nên nó đâu thèm. Nó rẻ. Mà bà con mình thì quá thông minh nên đã dùng trái táo xanh này chế ra món gỏi táo. Nhưng mà sao ít thấy người Việt ăn mà với người Thái thì rất phổ biến.
Con bé Curvy vì mê món này và vì thấy táo xanh on sale hình như 3 đồng 2 bao bự nên tha về làm. Mà quên mất nhà ko có đậu phộng (ghét ăn đậu dính răng), không có tôm khô (hết rồi quên mua), chỉ có mấy là basil tự trồng (lấy cây basil trong phần phở carry out cắm xuống đất mà nó ra cây basil sống nhăn, hay hông?). Thành ra là cái dĩa này nó thành bare naked. Nhưng bare naked thì cũng ko sao nha. Đẹp và ngon là ok rồi, hehe.
Cách làm của Curvy là như sau:
_Táo granny smith apple, táo đỏ còn non, mua về rửa sạch, cắt miếng hơi to bản và ngâm nước muối có vắt miếng chanh cho nó trắng.
_Pha nước mắm sao cho đủ vị chua ngọt mặn. Táo xanh chua rồi nên mình dùng ít chanh thôi. Thích tỏi thì đăm tỏi nha, nhưng mình thích ăn có mùi táo nên mình ko đăm tỏi vì mùi tỏi có thể sẽ làm át mùi táo.
_Tôm khô ngâm nước vài tiếng cho mềm, bỏ lên chảo xào cho khô lại và có mùi thơm.
_Hành tím xắt hơi dầy, cỡ 3-4 mm, bỏ lên chảo dầu (3-4tbsp dầu) phi cho nó hơi vàng rồi tắt bếp. để nó 1 hồi nó sẽ tự nó vàng thêm. Nếu mình phi vàng sậm quá mới tắt bếp thì 1 hồi nó sẽ đen thui.
_Vớt táo ra khỏi dung dịch nước chanh muối hồi nãy, xã qua 1 lần nước lạnh. Để ráo hoặc dùng kitchen towel chậm cho khô. Nếu ướt quá thì gia vị không thấm ăn lạt nhách. À, có thể bỏ vô salad spinner xoay cho nó khô nếu được.
_Trộn táo, tôm khô, đậu phộng lại cho đều. Top với hành phi và 1 ít basil cho nó đẹp.
_Rồi ăn thôi còn chờ gì nữa.
Xin mời mọi người dùng dĩa gỏi bare naked của em. :D
Subscribe to:
Posts (Atom)


































